PDA

Xem bản đầy đủ : Của tuy Đất Cát lòng con Kính Thành


laduykhanh
20-01-2009, 17:47
Truyện Cổ Phật Giáo
Thuật Giả: Minh Chiếu

CỦA TUY ĐẤT CÁT, LÒNG CON KÍNH THÀNH



Hôm ấy nghỉ học, sáu đứa trẻ cả trai lẫn gái thân hình cũng như trạc tuổi xấp xỉ ngang nhau, chúng rủ nhau đến một cái sân rộng mát trước nhà em Lệ Xa, của ông của bà Đăng Quang, một gia đình lễ giáo rất sùng thượng để chơi trò chơi mà mấy hôm nay chúng không chơi được vì mưa lạnh. Không biết trò chơi này ai bày ra và đâu truyền đến mà đứa bé Ấn Độ nào cũng biết và rất thích chơi, nhất là những lúc có mặt độ năm bảy đứa.

Sau phút họp mặt chúng liền phân phối công việc để sắm sửa cuộc chơi, mấy em gái thì đi chợ và nấu cơm, mấy em trai xây nhà và chưng dọn.

Nguyên liệu làm nhà là những viên gạch bé, những tấm ván thừa, nhà thì có nhà, song không ở và làm gì trong nhà được cả. Bông hoa, đồ dùng đều phải chưng dọn bên ngoài. Chợ chúng là hàng rào dâm bụt, hoa đỏ lá xanh là những thức ăn ngon lành để mua. Gạo thì có sẵn bên hè nhà chỉ còn xúc nấu Ấy là cát. Tuy nhiên, Li Tơ em bé gái phụ trách nấu cơm vẫn giả bộ bem hem, buốc huốc chùm hum thổi phò qua những que củi không bao giờ cháy vì tươi xanh và không có lửa. Thức ăn thì không cần nấu, sau khi mua về chúng ngắt vụn và cứa nhỏ vào bát đĩa là xong. Nói bát đĩa cho oai chứ toàn là những miếng mảnh sành, nắp hộp. Còn đũa thì rất sẵn ở bờ dậu chúng tự bẻ lấy.

Hý hoáy, chạy ngược chạy xuôi kêu la thúc hối trong chốc lát thì tất cả đâu vào đấy: Thức ăn đều được sắp lên bàn, Ồ;! Thật là giản dị chỉ là cái đòn, có nải chuối tráng miệng, không biết chúng tạo đâu ra hay lượm trong thùng rác của chị bếp.

Bày biện xong xuôi, chúng mời nhau lại để khai mạc buổi tiệc. Đang xúm xít vây quanh chiếc bàn thấp lè tè thì bỗng nhiên đôi mắt tròn xoe của Lệ Xa hướng về những người đức hạnh trong những bộ áo cà sa vàng nghiêm trang vượt qua hàng cây trước bờ rào, rồi tất cả lũ trẻ quay mặt nhìn theo... Bữa tiệc chưa bắt đầu nhưng đã bị gián đoạn vì đoàn người kia khoang thai, im lặng bước vào cổng. Lệ Xa liền rời khỏi bàn ăn và chạy ngay đến trước Đức Phật chắp tay vái chào và kính thưa:

- Thưa Ngài, thầy mẹ con hôm nay có việc phải qua làng bên cạnh.

- Tốt lắm! Thôi cho con trở vào chơi với bạn, Đức Phật bảo Lệ Xa. Ngần ngừ không lui bước, Lệ Xa tỏ vẻ vì không có gì để cúng dường. Mọi hôm, vào giờ này khi Phật và Chư Tăng đi ngang là cha mẹ Lệ Xa thường hay dâng cúng vật thực.

Đoán biết em bé Lệ Xa muốn thưa thêm điều chi nên Ngài chưa đi vội.

Bỗng Lệ Xa chạy nhanh về phía bạn, nhanh tay bưng ngay bát cơm to nhất trên bàn đem dâng cúng Phật với đôi tay tín thành kính cẩn.

Các đệ tử đứng sau đều lấy làm lạ, xầm xì và hỏi nhau về thứ lễ vật lạ kỳ mà em bé đang dâng cúng. Chính lũ trẻ, bạn của Lệ Xa cũng không hiểu Lệ Xa đang làm gì và rất lo ngại cho nó...

Đỡ lấy bát, Đức Phật nói với giọng trong thanh, hiền dịu:

- "Của tuy đất cát, lòng con kính thành, Như Lai nhận cho con".

Đoạn Ngài trao bát cơm ấy cho Tôn Giả An Na, dặn đem về vãi lên nền nhà Ngài ở. Nhìn khắp các đệ tử, Ngài dạy thêm:

- Em bé này có tâm hoan hỷ cúng dường, nhờ công đức ấy một trăm năm sau khi Như Lai nhập diệt, em bé sẽ làm vị Quốc vương tên là A Dục. Vị lãnh tụ này sẽ là một người hộ pháp đắc lực, rất tôn sùng Tam Bảo, biết phân chia Xá Lợi, xây tám vạn bốn ngàn ngôi tháp để tôn thờ, biết đem Chánh Pháp áp dụng trong công việc trị dân, giúp nước, tiếng tăm lừng lẫy...

Tôn giả A Nan lại ngạc nhiên hơn nữa liền bạch Phật:

- Bạch Thể Tôn em bé này chỉ cúng dường chút ít đất cát mà sao lại được phước báo nhiều như thế, nhất là được nhân duyên xây tám vạn bốn ngàn ngôi tháp để cúng dường xá Lợi?

Đức Phật ôn tồn giải đáp:

- Này A Nan và tất cả đại chúng. Không phải chỉ trong kiếp này mà ở một tiền kiếp xa xưa, em bé đã làm một vị Quốc vương tên Ba Tắc Kỳ luôn luôn được cúng dường Đức Phật Phất Sa, và nghĩ đến nhân dân chưa có dịp được chiêm ngưỡng đức tướng trang nghiêm của Đấng Giác Ngộ, người đã mời rất nhiều họa sĩ vẽ tám vạn bốn ngàn bức tượng để lưu truyền khắp mọi nơi. Nhờ công đức ấy, cộng thêm việc đang làm trong hiện tại mà sau này em sẽ được vô lượng phước báo và nhất là được có nhân duyên xây tám vạn bốn ngàn ngôi tháp để tôn thờ Xá Lợi.

Nghe đến đây Tôn Giả A Na và toàn thể đại chúng mới hết nghi ngờ.

Riêng về Lệ Xa thì em sung sướng và thỏa mãn vô hạn vì đã được Đức Phật tiếp nhận lễ vật và tự tay em làm ra dâng cúng.

Lũ trẻ nảy giờ đứng xa nhìn lại, bây giờ sau khi nghe, thấy và nhận biết lòng thương bao la rộng rãi của Đức Phật chúng rủ nhau đi gần lại và vây quanh Ngài.

Giờ đã gần hết, Đức Phật và các đệ tử phải tiếp tục đi hóa trai. Trước khi ra đi, một lần nữa Ngài rờ đầu và chú nguyện cho Lệ Xa thường được sức khoẻ, học tập tiến bộ và Ngài dặn thêm lũ trẻ:

- Các con chơi với nhau cho hòa thuận, vui vẻ nhé!

Đoàn người thanh tịnh khuất lần trong ngả xóm, nhưng lũ trẻ mải nhìn theo không chớp mắt.
__________________

KÍNH LẠY BỔN SƯ TỪ PHỤ THÍCH CA


" Khi tôi đến, tôi không có gì cả.

Khi tôi đi, tôi vẫn không có gì cả.

Tôi không muốn để lại dấu vết gì trên thế gian.

Tôi từ hư không đến. Và tôi sẽ trở về với hư không".

Enphalac
21-01-2009, 10:06
1
Phóng Sinh

Hôm nay là ngày thứ ba 10 tháng sáu 2008, cả thành phố Montréal của nơi Long ở
chìm trong cơn bão. Mây đen thổi ngập trời vần vũ. Sấm chớp loè trời và cơn mưa trút
xuống từng mảng nước, sau đó ngưng phắt lại và chỉ vài giờ sau lại trút từng cơn mưa
vũ bão khác. Gió thổi dữ dội và gào thét. Cả thành phố chìm trong sự sợ hãi của cơn
bão với sức thổi của gió lên hơn 120 cây số giờ. Lúc ấy, Long đang đi làm trên sở. Vào
lúc một giờ trưa thì thành phố bị mất điện và sau đó tin tức báo cho biết cơn bão đã
làm lật úp các xe vận tải lớn và làm tê liệt các trục lộ giao thông, vật ngã rất nhiều trụ
điện, cho nên cả khu của chàng ở đều bị mất điện.
Buổi chiều khi Long về đến nhà thì khu của chàng ở vẫn bị mất điện. Đang loay hoay
chưa biết làm gì để sửa soạn cho bữa tối thì thầy Geshe-la (1) từ chùa điện thoại đến
để nhắn chàng lên chùa giúp làm các công việc sửa soạn cho lễ Phật đản cuối tuần này.
Chàng nhân dịp hỏi thầy là chùa có bị mất điện không thì may quá, Geshe-la cho biết là
tuy bị mất điện, nhưng chỉ hai tiếng sau đã có trở lại. Chàng thưa với thầy là nhà con
vẫn bị mất điện và thầy bảo chàng lên chùa dùng bữa chay để rồi sau đó phụ làm giúp
chùa. Chàng vui vẻ nhận lời.
Long hành trì Mật tông từ lâu với chùa Tây tạng, ngôi chùa mà chàng giúp sư trưởng
xây cất hoàn thành từ gần mười năm nay. Tháng này là tháng tư của âm lịch Tây tạng
(khác khoảng 1 tháng so với âm lịch của Việt nam), và cũng là tháng mừng ba lễ lớn
trong truyền thống Mật tông Tây tang. Đó là lễ mừng Phật đản, lễ mừng Phật thành
đạo và lễ tưởng nhớ đức Phật bát Niết bàn (2). Do đó cả chùa ráo riết hành trì trong
tháng này. Cuối tuần vừa qua cả chùa đã nhập thất trong ba ngày và bây giờ sửa soạn
đại lễ Phật đản trong cuối tuần sắp tới này vì theo lời dạy của chư thầy tổ, mọi công
2
đức hành trì trong tháng sẽ được nhân lên 100 000 lần so với những ngày thường
trong năm và trong nguyên tháng, tất cả Phật tử sẽ ăn chay trọn tháng.
Trong tháng Phật đản, Phật tử thường làm một truyền thống rất đẹp để thể hiện lòng
từ bi. Đó là lễ phóng sinh. Chư tăng dạy hành lễ này không những để thể hiện lòng từ
bi mà còn tạo cơ duyên để cho đời sau đạt được thân người mạnh khoẻ không bệnh
tật để có thể tu đạo. Mọi năm, Long cũng thường tham dự vào lễ phóng sinh nhằm
ngày Phật đản. Trong chùa cử một đạo hữu đi mua những hộp giun thường bán trong
các trạm xăng cho những người ham thích câu cá và mang về chùa để các bạn cùng
chia nhau ra mang đi chôn trong những khoảnh đất xốp gần bờ sông, vừa phóng sinh
vừa trì chú. Hoặc là có khi đi mua cá tươi còn sống trong các tiệm mang về thả sông.
Chàng cũng tham dự. Nhưng đôi khi Long vẫn thấy là hiện tượng đi mua giun trong
tiệm phóng sinh, tuy đẹp, nhưng nó mang một cái hành động "hữu ý", "hữu tâm" để
cốt ý tạo công đức và do đó, tâm thức còn có sự mong cầu công đức. Chàng vẫn thích
cái gì tự nhiên, không mong cầu, "vô tâm" và thoát ra khỏi cái sự "hữu tâm" hay "hữu
ý" trong những hành động của mình làm.
Dĩ nhiên, trong đời sống đâu phải dễ dàng mà tạo được một sự phóng sinh "vô tâm".
Sống trong thành phố, đâu có dịp để gặp được một chúng sinh hữu tình đang bị giết
hại một cách tự nhiên để mình có cơ hội hành trì pháp phóng sinh một cách tự nhiên
trong thiên nhiên của đất trời. Do đó, mà Long vẫn tham dự vào các lễ phóng sinh có
sắp đặt của chùa tổ chức. Nhưng chàng vẫn nghĩ rằng phóng sinh hay nhất là phải tự
nhiên không có tính toán và hoàn toàn không có sắp đặt trước.
Ở những nơi như Việt nam, chàng còn nghe nói là có những người lợi dụng truyền
thống tốt đẹp đó để bán chim trước của chùa cho thiện nam tín nữ mua làm phóng
sinh, nhưng thực ra đã bắt những con chim đó, tập cho nó ăn những thứ thuốc nghiện
và huấn luyện cho nó quay trở về với chủ nhân để có thể tiếp tục bán cho Phật tử đi
đến chùa dự lễ Phật đản. Còn tại một số các chùa, có nhiều Phật tử vì ham thích tạo
công đức quá cho nên tổ chức mua những lồng chim thật lớn để phóng sinh, trong đó
nhét chật lèn những con chim bồ câu hay chim sẻ (vì khi làm lễ phóng sinh thì mọi
người ai cũng muốn có phần). Do đó, khi thả những con chim ấy ra thì vì bị nhốt lâu
quá và chật ních, cho nên có con đã ngoắc ngoải gần chết, có con thì còn sống nhưng
bay đi không nổi nữa, đi lền khên giữa đường xá và xe chạy qua đè chết... Cảnh tượng
làm cho chàng chán ngán và chỉ thấy thương tâm hơn...
“Chàng lại càng nghĩ đến lời Phật dạy về hạnh tùy hỷ, đâu cần phải tự tay thả chim! Chỉ cần
phóng tâm tùy hỷ công đức, là mình cũng đã tạo công đức y như người làm hành động công đức
ấy mà thôi...Khoẻ ru, nhìn mọi người thả chim mà tủm tỉm cười tùy hỷ, thế có phải sướng hơn
không! Cho nên làm bất cứ cái gì mà "hữu tâm" thì nó đều có thể bị những tác dụng phiền não
phụ đi kèm theo đằng sau.”
Giúp thầy làm xong những việc khó nhọc thì đã 10 giờ tối, chàng chào thầy để đi về
nhà nghỉ ngơi để còn đi làm sáng sớm hôm sau. Đêm hôm đó, chàng ngủ trong giấc
3
ngủ chập chờn vì cơn bão vẫn còn trút những cơn mưa đêm từng chập. Nửa đêm
chàng phải trở giậy để đi đóng các cửa sổ vì sợ mưa hắt ướt cả vào nhà.
Sáng hôm sau thức giậy sớm hành trì và tụng chú xong, chàng thay quần áo đi làm.
Trời hãy còn sớm. Cơn mưa đêm đã ngừng hẳn bước chân ra ngoài, chàng thầy bầu
trời xanh lơ và ánh mặt trời chiếu rạng ngàn tia sáng tưng bừng. Cơn bão đã qua đi rồi,
nhưng mà nhà chàng vẫn chưa có điện. Chặc lưỡi lắc đầu, chàng đi bộ ra trạm xe buýt
để chờ chuyến xe đưa lên sở làm. Vừa đi, Long vừa trì tụng bài kinh quen thuộc đến
nằm lòng. Nhờ thói quen hành trì và trì tụng, tâm thức chàng thường nhanh chóng
nhập vào cảnh giới của lời kinh và chú, ít bị vọng động bởi các trần cảnh bên ngoài.
Nhưng chàng vẫn nhìn thấy các vũng nước mưa vẫn còn đọng lại trên lề đường sau
đêm bão bùng mưa gió, mặt đất bên lề đường sũng mềm nước và trên đầu các ngọn
cỏ vẫn còn đọng các giọt mưa...
Chàng bước chân đều đặn đi ngang qua ngôi trường học. Chỉ cần đi qua hết cái sân cỏ
mênh mông phía trước ngôi trường là chàng sẽ đến bên trạm xe buýt quen thuộc. Tâm
trí vẫn hoàn toàn chú vào lời kinh theo từng nhịp bước, mắt chàng lim dim không để ý
đến cảnh vật lắm, nhưng vẫn liếc sơ trên đường đi của lề đường. Bất chợt, có một bóng
chim vụt lên trước mặt, Long mở mắt nhìn thì hóa ra có một con chim mỏ vàng như
con sáo đã bay về phía trước tránh bước chân của chàng. Hình như có cái gì vừa rơi
xuống. Chàng vẫn không ngừng bước đi ngang qua, nhưng hơi lạ nên chàng ngoái đầu
lại...
À ra thế, một con giun nằm trên lề đường đằng sau chàng đang quằn quại lê lết cố bò
vào bên trong bờ cỏ, nhưng cũng còn một khoảng cách cũng hơi xa xa. Con chim vừa
mới làm rơi miếng mồi giun bắt được ở đâu đó khi vội vàng bay vụt lên để tránh bước
chân chàng vô tình đi về hướng trạm xe buýt. Dường như bóng chim vẫn còn đâu đây
chỉ chờ chàng bước đi hẳn để quay lại tìm chú giun đang quằn quại lê lết trên lề đường
xi măng, đằng sau con giun là vệt nước nhơn nhớt. Là của giun hay là nước dãi của
chim? Chàng cũng không rõ….
Không lưu tâm lắm, chàng dợm bước định tiếp tục đi và quay tâm thức chú ý lại vào bài
kinh. Hốt nhiên, tâm chàng động chuyển qua hình ảnh chú giun đang quằn quại. Chàng
bèn quay hẳn người lại và nhìn kỹ. Quả thế, chú giun đang cố sức lẩn trốn cho nhanh
vào bờ cỏ trước khi chàng bỏ đi hẳn. Còn chim sáo chỉ chờ có thế để quay lại với bữa
ăn điểm tâm ngon lành của buổi sáng đẹp trời. Long thầm nghĩ "…trời đất cũng có đức
hiếu sinh...", chàng quay lại hẳn và ngồi xuống, nhặt hai cành cây gãy bên lề đường và
rất nhẹ nhàng xúc con giun bỏ sang bên lên trên bờ cỏ, rồi định dợm bước chân đi.
Tâm thức lại chuyển động lần nữa, dường như có cái gì chưa ổn, vì chú giun còn đang
tìm cách lẩn qua cỏ mà chui xuống vùng đất còn xốp mềm sau cơn mưa đêm qua. Chú
giun còn tênh hênh quá.... Ơ hay, thế thì vẫn chưa ổn. chàng đi tìm hẳn một khúc cây
đầy lá xanh mà trận bão làm gãy rơi xuống gần đó, đặt lên và che hẳn lên chú giun với
4
thân gỗ và cành lá xum xuê... Thế này thì chắc ăn rồi nhé... Chú giun cứ từ từ mà lẩn
xuống đất...
Khoan khoái, Long đứng giậy bỏ đi về hướng trạm xe buýt và tiếp tục hướng tâm cầu
nguyện. Trên cành cây, hình như có tiếng chim kêu ríu rít, chàng chợt suy nghĩ tiếp.
Con chim dường như đang phản đối là chàng đã cướp miếng ăn điểm tâm buổi sáng
của nó. Chàng giật mình, nhớ lại câu chuyện đức Phật Thích Ca thời còn tại thế đã từng
cắt bắp vế để đền cho con chim bù cắt đến đòi đức Phật trả lại con chim sẻ trốn sau
lưng ngài khi bù cắt bắt được. Long lại quay lại thêm lần nữa và mở cặp của mình ra
lấy một phần thức ăn trưa rắc vụn trên lề đường nơi con chim đã làm rớt chú giun
xuống...
Thanh thản bước đi về hướng xe trạm buýt, chàng hoan hỷ tiếp tục cầu nguyện cho hết
phần hành trì buổi sáng. Một ngày thật đẹp trời và nhất là một ngày không uổng phí đã
bắt đầu...
Chàng mỉm cười nghĩ thầm, xin cầu nguyện hồi hướng cho chú chim sáo, không ăn thịt
con giun, chuyển sang ăn bữa điểm tâm bằng món đồ ăn chay của chàng rắc xuống lề
đường mà phát sinh đầy đủ công đức để đời sau thoát khỏi cõi súc sinh, tái sinh lên
cảnh giới cao hơn của cõi người hay cõi chư thiên hành trì đạo pháp...
Không Quán
Mùa Phật đản 2008
12 June 2008.
Chú thích:
(1) Geshe-la: tiếng Tây tạng dùng để cung kính xưng hô với một vị tỳ kheo đã đậu bằng Geshe trong các
Tu viện đại học Mật tông, tương đương với trình độ tiến sĩ của đại học Âu Mỹ.
(2) Tạng ngữ gọi là Saga Dawa.