Diệu Ngà
24-04-2009, 14:42
Buông (http://vothuongn.wordpress.com/2007/08/19/buong/)
Trong một buổi họp anh đạo tràng trưởng có nói một câu, một câu đã làm tôi suy nghĩ rất nhiều “tu rất dễ chỉ cần biết BUÔNG”.
Ôi sao nghe đơn giản thế nhỉ, những gì tôi đã có tôi rất muốn ôm vào lòng, gìn giữ và không bao giờ muốn nó mất đi cả, ngay cả những thứ tập tàng cũng vậy, nhiều khi anh bảo tôi ”có nhiều thứ anh chẳng bao giờ thấy em mở ra mà sao em không vứt đi, hoặc cho ai”
Có những lúc chiều anh tôi vào căn phòng bỏ trống mà tôi chứa đồ dùng như một cái nhà kho, lôi hết cái này cái kia ra để vứt nhưng rồi sau một ngày “quần thảo” với mớ đồ đạc đó tôi lại xếp vào thùng khác, cất đi, mớ đồ đạc để vứt thì chỉ đầy hai cái thùng giấy nhỏ.
Đây là những quyển vở của các con lúc mới đi học, những chiếc áo dài cũ thuở còn thon thả, những chiếc áo tôi mặc khi còn ở đảo, những quển vở cũ, những index card tôi đã công phu chép vào khi học thi… bao nhiêu hộp cassette tape thu lời giảng của anh TQQ tất cả còn y nguyên ….. không có gì tôi muốn vứt đi cả.
Có đôi giầy từ khi mua về tôi chưa xỏ chân, nhưng cũng không muốn vứt đi, cầm lên cái máy đánh chữ, chắc chắn là mình sẽ không bao giờ dùng đến nó nữa, nhưng tôi cũng tần ngần không muốn cho đi. Tôi muốn giữ lại làm kỷ niệm những ngày dùng nó in resume để đi xin việc….
Cái tật này thật khó bỏ, hộp thư email ở trong sở cứ luôn luôn bị nhắc nhở “oversize limited”, hộp thư trong yahoo cả ngàn emails, tôi cũng không hiểu tôi nữa, giữ làm gì khi mình không có giờ đọc lại.
Đấy là những chuyện nhỏ nhặt không đáng gì mà tôi còn muốn ấp ủ nó, nói chi tới những gì to tát.
Dù cho cố nghĩ cuộc đời là vô thường, có hợp thì sẽ có tan nhưng làm sao cho mình buông được nhỉ? tôi lẩn thẩn tự hỏi.
(Sưu tầm)
Trong một buổi họp anh đạo tràng trưởng có nói một câu, một câu đã làm tôi suy nghĩ rất nhiều “tu rất dễ chỉ cần biết BUÔNG”.
Ôi sao nghe đơn giản thế nhỉ, những gì tôi đã có tôi rất muốn ôm vào lòng, gìn giữ và không bao giờ muốn nó mất đi cả, ngay cả những thứ tập tàng cũng vậy, nhiều khi anh bảo tôi ”có nhiều thứ anh chẳng bao giờ thấy em mở ra mà sao em không vứt đi, hoặc cho ai”
Có những lúc chiều anh tôi vào căn phòng bỏ trống mà tôi chứa đồ dùng như một cái nhà kho, lôi hết cái này cái kia ra để vứt nhưng rồi sau một ngày “quần thảo” với mớ đồ đạc đó tôi lại xếp vào thùng khác, cất đi, mớ đồ đạc để vứt thì chỉ đầy hai cái thùng giấy nhỏ.
Đây là những quyển vở của các con lúc mới đi học, những chiếc áo dài cũ thuở còn thon thả, những chiếc áo tôi mặc khi còn ở đảo, những quển vở cũ, những index card tôi đã công phu chép vào khi học thi… bao nhiêu hộp cassette tape thu lời giảng của anh TQQ tất cả còn y nguyên ….. không có gì tôi muốn vứt đi cả.
Có đôi giầy từ khi mua về tôi chưa xỏ chân, nhưng cũng không muốn vứt đi, cầm lên cái máy đánh chữ, chắc chắn là mình sẽ không bao giờ dùng đến nó nữa, nhưng tôi cũng tần ngần không muốn cho đi. Tôi muốn giữ lại làm kỷ niệm những ngày dùng nó in resume để đi xin việc….
Cái tật này thật khó bỏ, hộp thư email ở trong sở cứ luôn luôn bị nhắc nhở “oversize limited”, hộp thư trong yahoo cả ngàn emails, tôi cũng không hiểu tôi nữa, giữ làm gì khi mình không có giờ đọc lại.
Đấy là những chuyện nhỏ nhặt không đáng gì mà tôi còn muốn ấp ủ nó, nói chi tới những gì to tát.
Dù cho cố nghĩ cuộc đời là vô thường, có hợp thì sẽ có tan nhưng làm sao cho mình buông được nhỉ? tôi lẩn thẩn tự hỏi.
(Sưu tầm)