PDA

Xem bản đầy đủ : Buông


Diệu Ngà
24-04-2009, 14:42
Buông (http://vothuongn.wordpress.com/2007/08/19/buong/)

Trong một buổi họp anh đạo tràng trưởng có nói một câu, một câu đã làm tôi suy nghĩ rất nhiều “tu rất dễ chỉ cần biết BUÔNG”.
Ôi sao nghe đơn giản thế nhỉ, những gì tôi đã có tôi rất muốn ôm vào lòng, gìn giữ và không bao giờ muốn nó mất đi cả, ngay cả những thứ tập tàng cũng vậy, nhiều khi anh bảo tôi ”có nhiều thứ anh chẳng bao giờ thấy em mở ra mà sao em không vứt đi, hoặc cho ai”
Có những lúc chiều anh tôi vào căn phòng bỏ trống mà tôi chứa đồ dùng như một cái nhà kho, lôi hết cái này cái kia ra để vứt nhưng rồi sau một ngày “quần thảo” với mớ đồ đạc đó tôi lại xếp vào thùng khác, cất đi, mớ đồ đạc để vứt thì chỉ đầy hai cái thùng giấy nhỏ.
Đây là những quyển vở của các con lúc mới đi học, những chiếc áo dài cũ thuở còn thon thả, những chiếc áo tôi mặc khi còn ở đảo, những quển vở cũ, những index card tôi đã công phu chép vào khi học thi… bao nhiêu hộp cassette tape thu lời giảng của anh TQQ tất cả còn y nguyên ….. không có gì tôi muốn vứt đi cả.
Có đôi giầy từ khi mua về tôi chưa xỏ chân, nhưng cũng không muốn vứt đi, cầm lên cái máy đánh chữ, chắc chắn là mình sẽ không bao giờ dùng đến nó nữa, nhưng tôi cũng tần ngần không muốn cho đi. Tôi muốn giữ lại làm kỷ niệm những ngày dùng nó in resume để đi xin việc….
Cái tật này thật khó bỏ, hộp thư email ở trong sở cứ luôn luôn bị nhắc nhở “oversize limited”, hộp thư trong yahoo cả ngàn emails, tôi cũng không hiểu tôi nữa, giữ làm gì khi mình không có giờ đọc lại.
Đấy là những chuyện nhỏ nhặt không đáng gì mà tôi còn muốn ấp ủ nó, nói chi tới những gì to tát.
Dù cho cố nghĩ cuộc đời là vô thường, có hợp thì sẽ có tan nhưng làm sao cho mình buông được nhỉ? tôi lẩn thẩn tự hỏi.
(Sưu tầm)

gioidinhhue
25-04-2009, 21:33
Vạn Vật Ðều Nói Pháp Cho Mình

Hễ tỏ rõ thì mới buông bỏ đặng.

Không tỏ rõ thì cứ mãi chấp trước.



Trong Kinh Hoa Nghiêm có dạy rằng: "Phật thị hiện bách thiên ức chủng âm thanh, vi chúng sanh diễn thuyết diệu Pháp." Nghĩa là Phật thị hiện trăm ngàn ức loại âm thanh, để diễn nói Pháp mầu cho chúng sinh. Chúng ta cần giác ngộ tất cả các âm thanh trên thế giới, vì tất cả đều là tiếng thuyết Pháp. Rằng:

Khê thanh tận thị quảng trường thiệt,

Sơn sắc vô phi thanh tịnh thân.

Nghĩa là:

Suối reo là tiếng lưỡi rộng dài,

Non xanh là bóng thanh tịnh thân.

Tiếng âm thanh của con suối, con lạch giống như tiếng nói từ nơi lưỡi rộng dài của đức Phật diễn thuyết diệu Pháp; màu xanh của núi, cũng chính là màu của thanh tịnh Pháp-thân, khiến kẻ trông thấy sinh lòng hoan hỷ. Nếu hiểu được triết lý này, thì trên đời, tất cả mọi thứ đều đang nói Pháp cho mình nghe.

Người thiện nói Pháp thiện. Người ác nói Pháp ác. Con ngựa thì nói Pháp làm ngựa, con trâu thì nói Pháp làm trâu. Chúng làm mình hiểu nguyên nhân làm thân ngựa, thân trâu. Thì ra, những con ngựa, con trâu này kiếp trước là kẻ không hiếu thảo với cha mẹ, không cung kính với sư trưởng, hoặc không muốn nghe lời cha mẹ, ân sư giáo huấn, quay lưng nghịch lại cha mẹ, ân sư, nên giờ đây sinh ra làm loài súc vật, chúng không thay đổi gì mấy.

Nói tóm lại, trì Ngũ-giới và hành Thập-thiện thì mình sinh làm người hay lên trời. Khi có tham, sân, si, thì bị đọa ba nẻo ác (địa ngục, ngạ quỷ, và súc sinh).

Con mèo đuổi bắt con chuột. Con cọp rượt ăn con thỏ. Kẻ mạnh hà hiếp kẻ yếu. Tất cả đều nói Pháp cho mình nghe. Sự gì cũng đều có nhân quả của nó. Mỗi việc đều có lập trường riêng, đều nói lên Pháp kỳ-diệu cho mình nghe. Ông thầy thì nói Pháp của ông thầy. Học trò thì nói Pháp của học trò. Vị Tỳ-kheo thì thuyết Pháp của vị Tỳ-kheo. Vị Tỳ-kheo-ni thì thuyết Pháp của Tỳ-kheo-ni. Hữu tình thuyết Pháp, vô tình cũng thuyết Pháp. Nếu nhận thức được thì núi xanh, mây trắng, bông vàng, trúc biếc, vạn sự vạn vật đều thuyết Pháp cho mình nghe cả.

Kẻ thổ phỉ đi ăn cướp tài vật của người khác là bởi vì trong quá khứ y từng bị kẻ khác cướp, nên bây giờ tới đòi nợ. Nếu xưa không bị người cướp mà bây giờ đi cướp của người, thì tương lai y sẽ bị người cướp lại. Ðó gọi là hoàn trái (tức là trả nợ). Ðây là đạo lý chân thật về sự báo ứng trong vòng tuần hoàn nhân quả.

Do đó, làm người mình phải biết "chánh đại quang minh, đại công vô tư" (đại công nghĩa là việc chung, vô tư nghĩa là không có lòng ích kỷ, tư vị riêng). Bất cứ mọi nơi, mọi lúc mình không nên nghĩ cách chiếm tiện nghi, không chịu thua thiệt. Thật sự thì "chịu thua thiệt là cách để được tiện nghi." Phải nhớ lấy, quý-vị, hãy ghi nhớ lấy. Ðừng nên tìm cách để chiếm tiện nghi, mình phải nhường cho người khác, chịu thua thiệt đi. Khi được tiện nghi mà mình không nhận, mình nhường lại cho người khác, thì đó chính là mình tồn giữ được cái đức.

Mọi người phải làm đúng với cương vị, tận tình vì chức vụ của mình. Ðừng tham những thứ mình không xứng đáng hưởng, đừng uống quá lố những thứ rượu chè. Ðó cũng là thuyết Pháp vậy.

Nên nói:

Thanh thanh thúy trúc tổng thị pháp thân,

Uất uất hoàng hoa vô phi bát nhã.

Nghĩa là:

Xanh xanh trúc biếc đều lộ Pháp thân.

Lấp lánh cúc vàng không chẳng Bát-nhã.

Mình phải quan sát tất cả mọi sự việc như vậy. Hễ hiểu rồi thì hãy buông bỏ mọi thứ. Không hiểu thì sẽ mãi chấp trước.

Trucmai
16-09-2009, 23:01
Khi tôi còn nhỏ, là con một, không có anh chị em để chơi đùa nên tôi chỉ biết chơi với búp bê. Phòng của tôi có rất nhiều búp bê, hàng ngày tôi tưởng tượng ra đủ điều để chơi với chúng.

Năm tháng trôi qua tôi lớn lên và bắt đầu say mê những thứ khác, số học, địa lý, âm nhạc... Một hôm tôi tìm thấy một thùng đồ đã lâu tôi không để ý đến, mở nó ra, hóa ra có hàng trăm con búp bê trong đó. Tôi bèn đem búp bê đó phân phát cho trẻ em nghèo mà chẳng cần phải tự nói với mình hay cha mẹ là tôi đã từ bỏ những con búp bê của mình.
Khi chúng ta trưởng thành, chúng ta có những sở thích hoặc thú vui khác, những thú vui cũ đâu còn sức quyến rũ nữa.

Đời sống tâm linh cũng vậy, khi chúng ta trưởng thành, những gì không cần thiết sẽ tự rơi rụng hết. Khi chưa tới thời điểm này, chúng ta cố rung cây cho rớt trái làm chi...

Trích dẫn Darshani Deane