say_you_that
29-08-2009, 20:31
Trong lúc cả nhà còn ngủ say, bà nhẹ nhàng rời khỏi giường, mặc áo, rồi xuống bếp lo chuẩn bị phần ăn trưa cho các con.
Mỗi khi viết tên một đứa con lên bịch đựng bữa ăn trưa, bà giữ hình ảnh đứa con ấy trong tâm.
Bà cho nhân vào chiếc bánh mỳ sanhwich, nhưng không muốn theo kiểu dây chuyền. Mỗi phần ăn trưa cho mỗi đứa bà làm một lần, tưởng tượng đứa con ấy đang ăn phần bánh.
Bơ đậu phụng kèm với mứt nho cho lên bánh mì là phần của cô út nè. Trái táo phải gọt vỏ, vì bộ niềng răng mới đặt làm răng con nhỏ đau. Thêm hai cái bánh nhân sô sô la và khoai tây chiên cho nó ăn hai lần ra chơi. Bà bỏ thêm vô một chiếc khăn ăn vì cô út ưa đổ vãi lắm. Người mẹ mỉm cười, xếp gọn bịch mầu nâu đựng phần thức ăn trưa của con và để đồng 25 xu bên cạnh cho nó mua sữa uống.
Tiếp tục sửa soạn phần ăn kế tiếp, miệng bà lại mỉm cười.
Cà nhà lần lượt thức dậy. Bà lắng nghe tiếng ồn ào vui vẻ phát ra từ trên gác, xuống cầu thang, đi vào nhà bếp ăn sáng, rồi tiếng ồn đi vào sảnh, ra cửa và tiến đến chỗ đợi xe buýt.
- Bà có hôn tạm biệt các con không?
Chồng bà hỏi.
- Vâng, có.
Bà trả lời, mắt dõi theo đám hành khách yêu quý của bà tay mang theo những phần ăn trưa đang leo lên xe buýt đưa rước của trường.
(Theo Ngụ Ngôn Thiền)
Mỗi khi viết tên một đứa con lên bịch đựng bữa ăn trưa, bà giữ hình ảnh đứa con ấy trong tâm.
Bà cho nhân vào chiếc bánh mỳ sanhwich, nhưng không muốn theo kiểu dây chuyền. Mỗi phần ăn trưa cho mỗi đứa bà làm một lần, tưởng tượng đứa con ấy đang ăn phần bánh.
Bơ đậu phụng kèm với mứt nho cho lên bánh mì là phần của cô út nè. Trái táo phải gọt vỏ, vì bộ niềng răng mới đặt làm răng con nhỏ đau. Thêm hai cái bánh nhân sô sô la và khoai tây chiên cho nó ăn hai lần ra chơi. Bà bỏ thêm vô một chiếc khăn ăn vì cô út ưa đổ vãi lắm. Người mẹ mỉm cười, xếp gọn bịch mầu nâu đựng phần thức ăn trưa của con và để đồng 25 xu bên cạnh cho nó mua sữa uống.
Tiếp tục sửa soạn phần ăn kế tiếp, miệng bà lại mỉm cười.
Cà nhà lần lượt thức dậy. Bà lắng nghe tiếng ồn ào vui vẻ phát ra từ trên gác, xuống cầu thang, đi vào nhà bếp ăn sáng, rồi tiếng ồn đi vào sảnh, ra cửa và tiến đến chỗ đợi xe buýt.
- Bà có hôn tạm biệt các con không?
Chồng bà hỏi.
- Vâng, có.
Bà trả lời, mắt dõi theo đám hành khách yêu quý của bà tay mang theo những phần ăn trưa đang leo lên xe buýt đưa rước của trường.
(Theo Ngụ Ngôn Thiền)