Xem bản đầy đủ : Chị và em
say_you_that
21-09-2009, 21:20
- Em giận chị quá!
Cô em bảo chị như vậy trong lúc cả hai vừa đưa đám ma mẹ mình về.
- Sao giận?
- Đang đưa đám ma, chị chẳng ý tứ gì cả.
- Em định nói gì thế?
- Chị có vẻ như đang rất vui.
- Thì chị đang vui.
- Mẹ mới mất năm ngày, chị nói vậy được sao?
- Chị nghĩ rằng buồn vui đi song song như hai con ngựa kéo chung toa xe. Điều quan trọng là nhận ra được mỗi cái trong thời gian và không gian của nó.
- Nhưng chị cứ cười và ....
- Chứ sao! Gặp bạn cũ chị vui. Chị thích nói về mà và gợi lại những kỷ niệm đẹp. Còn buồn, chị buồn một mình. Nếu chị có vẻ vui, thì đúng, chị vui, lúc ấy. Cả thức ăn hôm ấy chị cũng thích nữa.
- Thế còn chuyện phải giữ bề ngoài nữa, sao đây?
- Bề ngoài là chuyện của em. Với chị chẳng thành vấn đề.
- Dù sao, chị nói thích các món ăn hôm ấy cũng có lý.
- Chị nói về cái vui của chị cũng có lý nữa chớ!
(theo Ngụ Ngôn Thiền)
loving-all
21-09-2009, 21:26
Thanks say_you_that nhé @};-
Có lẽ chuyện này nghe nhiều người sock: tu gì mà ngày một "vô tâm":))
Tớ đề nghị ấy mở topic Ngụ Ngôn Thiền đi =D>
say_you_that
21-09-2009, 22:18
:DHic đúng vậy, biết nói thế nào về thiền bây giờ, biết nói thế nào về cảm giác của người đọc bây giờ, thôi thì đành để tùy duyên của từng người vậy. Tôi cũng không bảo thái độ như của cô chị đã là hay.
Còn chuyện bác loving-all khuyên tôi mở topic Ngụ Ngôn Thiền thì tôi cũng chưa biết thế nào, không hiểu mọi người thích dồn vào một topic hơn hay là cứ mỗi chuyện một topic? :x Các bác trả lời cho em biết nhé, em sẽ theo đa số quá bán. Hi hi. Cảm ơn bác loving-all. :D
say_you_that
27-09-2009, 00:13
Hi thôi thì tôi cứ gõ thêm chuyện vào topic này luôn nhé, mở topic Ngụ Ngôn Thiền nghe tên nó hoành tráng quá cũng ngại. :9:1
Chuyện: Đã từng yêu chưa?
Một chú thiêu thân say ánh đèn bay lượn vòng, càng lúc càng gần hơn ngọn lửa trong vắt cực kỳ nguy hiểm của cây đèn dầu.
Thấy cách bay lượn của chú thiêu thân chắc không tránh khỏi cái chết, ruồi la:
- Coi chừng, ông bạn khùng ơi! Ông tiếp tục bay như thế chắc chắn mất mạng đó!
Thiêu thân đáp:
- Này, ông anh, khi nào ông hết ghiền đống phân hôi hám kia cái đã, ông mới nên lên mặt dậy đời tôi.
- Nhưng chắc chắn bạn sẽ chết thôi, ông bạn thiêu thân à!
- Làm sao có thứ đẹp đẽ như vầy, một thứ thật tuyệt với hết ý lại nguy hại được chứ?
Ruồi bèn hỏi lại:
- Ông bạn có khi nào yêu chưa?
- Chưa?
- Thế thì chẳng bao giờ ông bạn hiểu nổi.
Ruồi đáp và buồn rầu nhìn bạn chập chờn bay sát dần, sát dần, cho đến lúc "phụp" một tiếng, ngọn lửa nuốt trọn hắn.
(theo Ngụ Ngôn Thiền)
say_you_that
30-09-2009, 22:58
Ghi chú của tác giả cho chuyện Đã từng yêu chưa:
Ai đã từng yêu đương cuồng nhiệt mới hiểu sâu sắc câu chuyện ngụ ngôn này. Người nào yêu còn tỉnh táo sẽ chẳng hiểu nổi.
say_you_that
30-09-2009, 23:06
Chuyện XUÔI DÒNG MÀ ĐI:
Hai người dân thành phố nhút nhát bị lạc trong rừng. Sau khi đi loanh quanh một ngày một đêm họ bỗng gặp cụ ẩn sĩ.
Họ hỏi cụ:
- Cụ làm sao giúp chúng cháu trở về thế giới văn minh?
Cụ già đáp:
- Tôi chỉ cũng được , nhưng rồi các ông vẫn cứ lạc đường.
- Làm sao bây giờ?
- Cứ đi xuôi theo dòng.
- Dạ, thưa sao ạ?
- Đi xuôi theo dòng nước. Các ông thấy son suối kia không? Hãy xuôi con nước mà đi. Suối đổ vào sông nhỏ, sông nhỏ chảy vào sông lớn, sông lớn chạy ngang qua phố thị. Hơn nữa, đi thwo con nước các ông sẽ có nước uống, dâu ăn.
- Đây có phải cái mà hành giả tu thiền gọi là "xuôi dòng mà đi" không?
- Cũng phải mà cũng không phải.
Ẩn sĩ đáp xong bỏ đi.
Ghi chú ca tác giả:
"Xuôi dòng mà đi" là một thiền ngữ của hành giả tu thiền. Như nước trong dòng suối, họ khuyên ta nên chấp nhận những gì cuộc đời mang lại, trong khi nó đưa ta đến cứ điểm cuối cùng là đại dương.
(theo Ngụ Ngôn Thiền)
say_you_that
03-10-2009, 00:02
Chuyện: TIẾNG VỖ MỘT BÀN TAY
Ichhi là ông tăng tầm thường suốt ngày làm quần quật trong nhà bếp một ngôi chùa lớn tại vùng hồ Hakkone. Ông tự cho mình "tầm thường" và các vị tôn túc trong chùa cũng nghĩ thế, vì ông khán công án "Tiếng vỗ của một bàn tay" từ hồi đi tu đến giờ vẫn chưa ngộ. Đã năm mươi lăm năm trôi qua và sắp đến giờ ông từ giã cõi đời.
Lúc sắp chết, ông bỗng nhận ra trong tâm một sự bình an thật vĩ đại. Giờ thì chẳng cần ráng sức ngộ đạo, không cần còng lưng ngồi thiền, và cái công án đeo đẳng kia cũng quẳng luôn - bởi vì ông đã tìm được sự yên tĩnh khi tâm không còn phải cố gắng tìm cầu, lúc ông đang ở một mình trên căn gác xép trong sự yên lặng thật kỳ diệu, trong đêm tối, vào giây phút hấp hối cuối đời.
Chú thích của tác giả sách:
Chỉ ngay lúc ấy , khi chẳng còn phải bận tâm về công án hoặc tìm cho ra đáp án (hay cả nhu cầu thở cũng không) mà Ichhi cuối cùng nghe được tiếng vỗ lặng lẽ của một bàn tay.
(theo Ngụ Ngôn Thiền)
say_you_that
13-10-2009, 22:28
Chuyện: TÌNH YÊU
Một vị sư già sau thời gian dài hoạt động tích cực, được cử làm sư tuyên huấn tại trường chuyen nữ. Trong những buối thảo luận nhóm, ông nhận thấy tình yêu thường là đề tài chính.
Đại khái, sư khuyên các cô:
- Hãy biết sự nguy hiểm của cái gì quá độ trong đời mình. Đánh nhau giận dữ quá dễ sanh khinh suất và mất mạng. Tĩn ngưỡng quá mạnh thành hẹp hòi và kỳ thị. Yêu đương say đắm quá thường tạo ra những hình ảnh mơ mộng về người yêu, những hình ảnh rốt cuộc cho thấy không thật nên nảy sinh sân giận.
Yêu quá giống như liếm mật trên đầu mũi dao.
Một cô hỏi sư:
- Nhưng thầy sống độc thân, làm sao biết được tình yêu nam nữ?
Vị sư già đáp:
- Các con ạ, sẽ có lúc thầy kể các con nghe tại sao thầy đi tu.
(theo Ngụ Ngôn Thiền)
say_you_that
14-10-2009, 16:18
Hi hi hôm nay thấy bàn làm việc bẩn tôi bèn lau bàn, lau mãi mà vẫn cảm giác chưa sạch, vẫn cảm giác có bụi ở tay khi chạm vào bàn. Một lúc sau tự nhiên thế nào lại đi rửa tay, sực tỉnh. Sờ lại bàn quả nhiên bàn đã sạch hơn rất nhiều.
hihihi
say_you_that
21-10-2009, 21:35
Chuyện: PHẦN THƯỞNG
Một vị vua nổi tiếng có tài cai trị không ngoan giữ vững được vương quốc mình bằng cách xúi bẩy hai viên tướng tài ba nhất nước ấy luôn đua tranh, ganh tị nhau. Vua sai những tên do thám rình rập, rỉ tai hai nhà thống soái khiến họ lúc nào cũng bất an (với mục đích để hai người không liên kết chống lại vua).
Vua thường bảo tướng này:
- Khanh thấy đội quan kỵ binh của đối thủ khanh tấn công chính xác không. Sao quân khanh không được vậy.
Rồi vua bảo tướng kia:
- Khanh hãy cho bộ binh của khanh qua học tập với vị tướng kia.
Lúc ra trận, hai vị tướng cố gắng lập chiến công qua mặt đối thủ. Để họ đánh trận hăng say hơn, vua thường cho hai người đánh chiếm cùng một thành, ai thắng được khen thưởng, ai dở hơn bị hạ nhục, dù quân nhà đều thắng trận.
Không cần nói, lòng thù ghét nhau của hai vị tướng chẳng còn biết bến bờ đâu là giới hạn, ngoại trừ lòng trung thành của họ với quốc vương.
Một hôm, vua lạc chân đi sát vùng chiến trận, lọt vòng vây quân địch đang hăng máu muốn cắt xẻ ông từng mảnh và treo lên ngọn cờ chiến của chúng. Tuy nhiên, vào phút chót, đội quân cứu viện của một trong hai vị tướng cứu vua thoát chết.
Vua thở hổn hển:
- Khanh muốn trẫm thưởng gì? Trẫm sẽ cho bất cứ chi trong phạm vi quyền hạn của trẫm.
- Bất cứ gì ư?
Mắt vị tướng lóe lên một tia sáng độc ác khiến vua chợt nghĩ có thể ông ta sẽ đòi xin chiếc đầu địch thủ.
- Đúng bất cứ thứ gì. Nhưng trẫm cho khanh biết trước để chọn, là sau này trẫm sẽ cho ông tướng đồng liêu của khanh gấp đôi vật ấy đấy.
Vị tướng cứu giá đáp:
- Vâng, xin bệ hạ hãy đâm mù một mắt của thần.
(theo Ngụ Ngôn Thiền - Richard McLean)
Chú thích của tác giả:
Ai từng trải qua, hay theo dõi một vụ ly dị, sẽ thấy câu chuyện ngụ ngôn này không phải viển vông.
say_you_that
07-11-2009, 22:55
Chuyện: TRONG NHÀ DƯỠNG LÃO
Một bà cụ già yếu than thở với bà bạn thân nhất
- Tuổi già thiệt chán quá bà ạ. Tôi khổ vì cái nhà dưỡng lão này lắm rồi.
Bà bạn an ủi:
- Mình nên lạc quanh đi bà.
- Lạc quan khỉ gì, quỷ sứ thì có!
- Nghe này, bà đang đau hả?
- Đâu có.
- Bà có nhớ khi mình thoát được cái đau rồi, mình thấy nhẹ nhõm biết mấy không? Nhớ như vậy thích chứ bà?
- Ờ.
- Bà coi đó, bây giờ bà đang được hưởng cái thú ấy mà.
- Nhưng ở nhà này thứ gì cũng chán hết bà ơi. Đồ ăn ...
- Trưa nay ăn ra sao?
- Dở òm.
- Dở thiệt hả? Bà ăn hết trơn đó.
- Tôi chỉ có mấy thứ để ăn. Đâu còn gì khác.
- Có món nào bà ăn thấy được không ha?
- Món kem để trên trái cây trộn ấy.
- Tốt rồi! Khời đầu bằng thứ ấy nhé. Bà hãy nghĩ về món kem.
- Nói kiểu này nghe dỏm quá. Nghe như giả vờ lạc quan.
- Nghe này, bà nói lại tôi nghe tại sao trưa nay bà ăn hết trơn đồ ăn hả?
- Khỉ gió, thì tại tôi chỉ có mấy thứ ấy để ăn.
- Bạn già ơi, đó là cái nãy giờ tôi cố nói cho bà nghe đa.
(theo Ngụ Ngôn Thiền - Richard McLean)
Chú thích của tác giả:
Thiền dạy ta hai bài học quý báu:
* Nên chấp nhận những gì đến trong đời dù tốt hay là xấu.
* Sống với hiện tại, với những niềm vui nho nhỏ.
say_you_that
22-11-2009, 13:15
Chuyện: THẾ GIỚI TRONG HẠT CAỈ
Đời nhà Đường, có chàng thư sinh Li Bố rất thích đọc sách, đọc nhiều hiểu rộng nên có hiệu là chàng "Lí Vạn Quyển", có lần chàng hỏi Thiền sư Guizong hichang:
- Kinh Vinalakini viết rằng: "Ngọn núi Sumeru (chỉ cho thế giới hiện tại) chứa một hạt cải, trong hạt cải đó có chứa núi Sumeru". Đọc câu đầu tôi tin ngay nhưng câu sau giống như chuyện tầm phào.
Thiền sư đáp:
- Người ta gọi cậu là "Lý Vạn Quyển". Thế thì vạn cuốn sách làm sao chứa hết trong cái sọ nhỏ bé kia.
Lời bình của tác giả:
Nhiều người trí thức chỉ đọc Thiền như một đề tài bàn phiếm để lấy tiếng. Họ lấy đó làm điều lợi lộc và tỏ ra hơn người. Cái đó chỉ làm tăng ngã mạn.
(theo Thiền lâm vi tiếu và vô niệm thiền - Cư sĩ Nhất Tâm)
say_you_that
05-12-2009, 23:23
Chuyện: TẠM BIỆT CÔ NÀNG KIÊU HÃNH
Một buổi chiều mùa hạ, trong hồ của chùa, chị cá vàng gặp anh cóc sần sùi:
- Anh không thấy tôi đẹp sao?
Cá vừa nói vừa vẫy chiếc đuôi với những chùm tua sáng loáng.
Cóc không nói tiếng nào.
Cá càng lên mặt:
- Tôi biết tại sao anh im. Không những tôi bơi đẹp mà còn làm tia nắng mặt trời sáng lên thêm nữa.
Cóc vẫn không nhúc nhích, ho he:
- Anh nói gì đi chớ ...
Cá chưa dứt lời, chú cò đợi nãy giờ bèn mổ một cái và mang chị cá óng ả lấp lánh bay vù lên không trung.
Lúc ấy cóc mới kêu:
- Bái bai nghe bà chị!
(Theo Ngụ Ngôn Thiền - Richard McLean)
say_you_that
12-12-2009, 00:18
Truyện: CHÚ CHIM BAY NGANG
Một bà mặc chiếc áo hoa rực rỡ đứng giữa đám cây rừng cảm thán thốt lên:
- Đây là nhà thờ của mình. Đây là nơi mình thấy Chúa. Đây là nơi mình cảm nhận được thiên nhiên với người là một. Đây mình thầy mình là một phần của nhất thể. Cây cỏ, suối, chim đều là thành phần của một tổng thể diệu kỳ.
Tuy nhiên, khi bị một chú chim bay ngang xẹt trúng chiếc áo trị giá ba trăm mỹ kim đang mặc trên người thì lòng nhiệt thành của bà tin rằng chim cũng là thành phần của một tổng thể kỳ diệu bỗng lạt bớt chút ít
(theo Ngụ Ngôn Thiền - Richard McLean)
Hi hi, đúng là nói luôn dễ hơn làm. :D
say_you_that
03-01-2010, 18:12
Truyện CẬU BÉ GIỐNG PHẬT:
Giữa đêm khuya, cậu bé chợt tỉnh giấc vì mùi khói. Không kịp mặc áo xỏ dép, cậu xem xét căn phòng ngủ bằng gỗ mình mằm cùng 48 cậu bé khác.
Như một chú chó, cậu dùng mũi dò theo dấu mùi khói. Khi sờ trúng chiếc cửa mở ra cầu thang, nó nóng đến độ cậu phải giựt tay lại.
Cậu bé la:
- Dậy đi, cháy! Không kịp mặc đồ đâu. Chạy nào! Không, đừng chạy ngả ấy. Đường này! Coi đã đủ hết chưa?
Báo chí và giấy khen của trường gọi cậu là "Người hùng".
Thầy dạy thiền gọi chú là "Phật".
Phật là em vì em đúng nghĩa chữ ấy: "Kẻ tỉnh thức". Hãy tưởng tượng tâm trạng của Phật lúc Ngài giác ngộ dưới cây Bồ đề và thấy chúng sinh đang tuyệt vọng trong căn nhà lửa. Nếu em suy nghĩ về điều này sẽ thấy đức Phật đã nói y như em:
- Dậy đi (Hãy tu để được giác ngộ).
- Cháy (Khổ đế).
- Không kịp mặc đồ đâu (Hãy cởi bỏ hết mọi ràng buộc, dính mắc).
- Đừng chạy ngả ấy. Đường này nè! (Tám thánh đạo).
- Coi đã đủ hết chưa? (Ngài giảng pháp cho cả thế gian).
(theo Ngụ Ngôn Thiền - Richard McLean)
say_you_that
30-01-2010, 07:58
Chuyện tiếp theo: TÊN TRÚNG ĐÍCH
Một chàng trai tính tình vui vẻ lạc quan, theo học trường dạy bắn cung. Anh ta nghĩ ra một kế để qua mặt các bạn cùng lớp. Theo lệ, các trò học bắn cung sáng sớm phải đi vẽ những vòng tròn trên tiêu điểm khác nhau và bắn vào các vòng ấy.
Chàng trai lén đi trước tất cả mọi người rồi bắn ba mũi tên vào các tiêu điểm khá xa. Khi các tên ghim trúng xong, anh chạy đến vẽ một vòng quanh mỗi mũi tên, và lại chạy vội về đứng ở lằn ranh bắn, chờ các bạn đến.
Nhân duyên run rủi sao ông thầy dạy bắn cung lựa sáng hôm ấy đến viếng lớp học.
Thầy bảo:
- Tuyệt lắm! Bây giờ em bắn lần nữa cho mọi người xem nào.
Anh chàng bước đến nhổ từng mũi tên, và đứng đúng kiể, bắn lủng các vòng tròn như cũ dù khoảng cách rất xa.
Thầy tuyên bố:
- Em được lên học lớp trên.
Anh bạn thân nhất của chàng trai biết rõ trò đùa ấy, hỏi nhỏ:
- Cậu xoay làm sao bắn trúng được thế?
Chàng trai đáp:
Khi mình nhận ra rằng mấy mũi tên ấy biết đường đi rồi thì dễ lắm.
(theo Ngụ Ngôn Thiền - Richarf McLean)
say_you_that
04-03-2010, 23:00
Truyện tiếp theo: NỮ THẦN TICCA
Trước khi có thời gian, nữ thần Ticca ngồi lấy đất nặn tượng chơi trong vườn.
Lúc ấy lại xảy ra sự việc là mẹ Ticca mải lo lập mưu tính kế với chị em mình chống lại gia đình chồng nên không để ý con gái bà đã đến tuổi dậy thì, có thể tạo được sự sống. Do sự lơ đễnh của người mẹ, Ticca chẳng hề hay biết mình đã có quyền năng và trách nhiệm của một người đàn bà.
Ticca nắn được một pho tượng thật tinh xảo nên thích quá, đưa miệng thổi vào mũi tượng. Tượng liền biết thở và mở choàng mắt. Vị nữ thần trẻ hoảng sợ chạy đi kiếm mẹ, kể hết mọi chuyện. Bà mẹ rầy:
- Hư thiệt là hư! Lúc pho tượng biết sống, nó có thấy con không?
- Chỉ một tý tẹo. Rồi con chạy mất.
- Quỷ thần ơi! Thôi, không còn cách nào khác là báo cho cha con biết.
Ông cha giận quá chừng, vì phải tạo dựng cả một thế gian để cất chứa kết quả trò chơi dại dột của con gái.
Vậy là con người được tạo dựng từ lòng thương yêu ngây thơ của một thiên thần bé nhỏ. Tuy nhiên, những gì con người thấy được trong thoáng nhấp nháy đầu tiên ấy luôn luôn còn lại nơi mình: Sự nhận biết do bản năng nguồn gốc thánh thiện của mình.
Chú thích của tác giả:
Lời Phật dạy chúng ta nhìn lại nội tâm trên cơ sở lòng tin kỳ diệu rằng ngay trong nhân tố cơ bản nhất của "gene" chúng ta, chúng ta đã có biết về nguồn cội của mình, giống như câu chuyện huyền thoại pho tượng thoáng thấy nữ thần Ticca. Thiền dạy chúng ta chỉ cần nhìn, nhìn thật kỹ.
(theo Ngụ Ngôn Thiền - Richard McLean)
say_you_that
05-04-2010, 19:45
Hi hôm nay tôi đọc được câu chuyện hay quá nên thích thích gửi đường link cho các bác đọc. @};-@};-@};-
http://ttvnol.com/forum/duongsinh/1239005.ttvn
vBulletin® v3.7.4, Copyright ©2000-2012, Jelsoft Enterprises Ltd.