PDA

Xem bản đầy đủ : Đừng Nên Hẹn Lại Ngày Mai


gioidinhhue
07-11-2009, 22:22
Năm Tháng Không Chờ Đợi, Đừng Nên Hẹn Lại Ngày Mai[/b]

Trên con đường tu hành, việc niệm Phật là một việc vừa cần thiết, vừa cấp bách. Hễ gặp dịp tu là tu liền, gặp dịp niệm được là niệm ngay, chớ nên chần chờ để cho thời gian luống trôi qua một cách vô ích.

Phật dạy mạng người ở trong một hơi thở, thở ra mà không thở vào nữa là đời tàn! Bất luận lúc nào, giờ phút nào, con người cũng có thể chết được, không một ai có đủ tài năng bảo đảm đời sống vững chắc lâu dài. Thế gian có câu ca rằng: "Đời người khác thể bóng câu, sớm còn tối mất biết đâu mà lường".

Sự thật đơn giản và phũ phàng ấy, từ Thánh nhân cho đến thế tục, không ai là không xác nhận. Sinh hữu hạn, tử vô kỳ, cho nên muốn kịp thời đối phó với cái chết bất thần, ta không nên để lỡ một thời gian nào trôi qua mà không tu niệm. Bất cứ lúc nào tu được, niệm được thì phải gấp rút và tinh tấn hành trì; có thế lúc lâm chung mới tránh khỏi cảnh hoang mang tay quàng chân rối, lúng túng chẳng biết về đâu!

Có một số thường nghĩ sai lầm rằng tay chân còn tráng kiện, đời sống còn dài, việc tu niệm xin để gác lại, đợi khi nào già yếu sẽ bắt đầu hạ thủ công phu cũng không muộn gì. Trong sự tu niệm bằng cách sắp đặt tính toán như trên thường hay đưa đến hỏng việc.

Ngày xưa, có người đến nhà bạn là Trương tổ Lưu khuyên niệm Phật. Trương nghe theo, nhưng xin khất lại một ngày khác vì có ba việc chưa làm xong: một là cha mẹ đang còn cần phải lo phụng dưỡng, hai là con cái chưa dựng gả xong, ba là việc nhà chưa thu xếp gọn. Trương hẹn khi nào làm xong ba việc ấy, sẽ hạ thủ công phu, nhất tâm niệm Phật. Sau khi cáo ra về được vài ba tháng, người kia trở lui thăm với chủ ý khiến ông bạn đừng nên chần chờ nữa, nhưng than ôi! Khi đến mới biết rằng bạn đã là người thiên cổ! Bèn ngậm ngùi than thở và làm một bài thơ điếu rằng:

"Ngô hữu danh vi Trương tổ Lưu,

Khuyến y niệm Phật thuyết tam điều,

Khước hận Diêm công vô phân hiểu,

Tam điều vị liễu tiện lai câu."

Tạm dịch là:

"Ông bạn tôi tên Trương tổ Lưu,

Tôi khuyên niệm Phật hẹn ba điều,

Diêm vương ác hại không thèm hiểu,

Ba việc chưa xong vội bắt liều."

Người đời dù quyền cao chức trọng đến đâu, vẫn không thể bảo đảm cho tương lai đời mình một cách chắc chắn được. Trường hợp như Trương tổ Lưu trên đây không phải là hiếm, vì thế nếu đã có chí tu hành thì tâm phải cho quyết và phải biết lợi dụng thời gian mới khỏi để ân hận về sau. Vậy, lúc nào tu được là nên tu liền, phút nào niệm được là phải niệm ngay.



Tiết Thứ 8

Tác Dụng Của Pháp Môn Niệm Phật Gồm Thâu Hết Tác Dụng Các Tông:

Thiền, Luật, Giáo Và Mật





a- So Với Thiền.

Phép Niệm Phật, khi chưa đạt được Nhất Tâm Bất Loạn, so với phép tu Thiền Ðịnh hai bên khác nhau rất xa:

Buổi sơ phát tâm, với phép tu thiền định, hành giả không có tâm ưa, chán, thủ, xả; với phép tu niệm Phật, hành giả lại phải ưa thủ cảnh giới Cực Lạc và mong xả cảnh Sa bà. Với phép tu thiền định, tâm không được trú trước vào cảnh giới, nếu còn trước tức là sai lạc; với phép tu niệm Phật, tâm lấy cảnh làm đối tượng, tâm năng duyên và cảnh sở duyên phải rõ ràng. Với phép tu thiền định, tâm phải xa lìa pháp chấp; với phép tu niệm Phật, hành giả cần phải lợi dụng pháp chấp. Với phép tu thiền định, hành giả phải thể nhận được pháp tánh thân ngay trong thế gian nầy; với phép tu niệm Phật, hành giả khởi tưởng sẽ chết ở thế gian nầy và sẽ sanh về thế giới bên kia.

Vì các lý do trên, Thiền tông và niệm Phật có chỗ bất đồng.

Nhưng khi niệm Phật đã đến chỗ nhất tâm bất loạn, nghĩa là đã đắc định rồi, thì lại là việc khác. Đạt được cảnh giới tam muội, tức thời hư không tan rã, đại địa lấp bằng, hiện tiền một niệm dung hợp được với Pháp Thân chư Phật trong mười phương như trăm ngàn ngọn đèn cùng dung hợp ánh sáng và cùng chiếu chung trong một căn nhà, không tan mất không lẫn lộn. Lúc ấy, ý thức phân biệt ly khai. Cảnh giới nầy so với cảnh giới chân như tam muội của Thiền tông không hai không khác. Xem thế thì đủ biết rằng Tịnh Ðộ tức là Thiền tông, kết quả của hai bên nào có khác gì nhau?

b- So Với Luật.

Tác dụng của Giới luật là giữ gìn ba nghiệp, thân, khẩu, ý được trong sạch. Mục đích là làm điều lành, tránh điều dữ. Khi tu theo pháp môn Tịnh Ðộ, thân lễ Phật, miệng niệm Phật, ý tưởng nghĩ đến Phật, cả ba nghiệp đều tập trung, hết thảy sáu căn mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý đều thâu nhiếp. Nếu nói làm lành thì chẳng có lành nào hơn. Nếu nói bỏ ác thì thử hỏi khi ba nghiệp đã tập trung hết vào Phật, đâu còn có chỗ nào hở nữa để làm ác? Như thế vì sao không nói được rằng tu Tịnh Ðộ tức là tu Giới luật?

c- So Với Giáo.

Còn nói đến Giáo, nghĩa là tuy câu "Nam Mô A Di Đà Phật" chỉ có sáu chữ mà thôi, nhưng nếu bàn đến tác dụng thì 3 tạng 12 Bộ giáo lý của đức Phật thuyết pháp suốt trong 45 năm đều hàm chứa trong đó cả.

Vả lại, mục đích nghiên cứu giáo lý là cốt để hiểu rõ lý nghĩa mà phát lòng chánh tín, thiết thật tu trì để thật chứng quả Phật. Mục đích của pháp môn niệm Phật là cắt đứt vọng tâm, duy trì chánh niệm, vãng sanh Cực Lạc, lên bậc bất thoái rồi cuối cùng cũng chứng quả Vô thượng Bồ Ðề. Vì thế nếu hành giả phát tâm thành thật tu niệm thì không cần phải nhọc công nghiên cứu giáo lý mà tựu trung tất cả giáo lý đều đã đầy đủ. Như vậy, vì sao không nói được rằng tu Tịnh Ðộ tức là tu theo Giáo nghĩa?

d- So Với Mật.

Phép tu của Mật tông chú trọng về "Tam Mật gia trì". Tam mật gia trì nghĩa là giữ gìn thân mật (thân bắt ấn), khẩu mật (miệng niệm chú), và ý mật (ý quán tưởng tự mẫu). Nếu tinh tấn hành trì đúng ba phép mật ấy thì "tức thân thành Phật" và chứng được sáu thứ vô úy. Đó là điểm đặc sắc của Mật tông. Nhưng với pháp môn Tịnh Ðộ thì khi ba nghiệp đã tập trung, kết quả thật tế so với tam mật gia trì của Mật tông không khác nhau mấy. Vả lại, tác dụng của pháp môn Niệm Phật có công năng khiến tâm ta và tâm Phật dung hợp làm một, liền chứng được Niệm Phật Tam Muội. Trong lúc tam muội hiện tiền, Phật và ta không hai không khác, không thể phân biệt rằng đó là ta hay là Phật. Vì vậy, trong lúc đương niệm "Nam Mô A Di Đà Phật", tự thân ta chính là A Di Đà rồi vậy. Như thế cũng có thể nói là "tức thân thành Phật". Dù cho chưa đạt được niệm Phật, được sự cảm ứng đạo giao và được hào quang Phật nhiếp thọ, thì bản thân hành giả có uy lực thần thông của Phật gia bị, có cái gì đáng sợ hãi nữa đâu? Như vậy, vì sao lại không nói được rằng Tịnh Ðộ tức là Mật tông?

Tóm lại căn cứ vào các ý nghĩa như trên, ta có thể thấy lý do vì sao xưa nay các bậc cao tăng đại đức, các hàng cư sĩ đại nhơn khi tu học Phật pháp đều đề xướng pháp môn Tịnh Ðộ. Phạm Cổ Nông tiên sanh cũng nói: "Học thì nên theo Duy Thức, Hành thì nên quy về Tịnh Ðộ". Vì vậy, nên hễ hành giả càng thâm nhập kinh tạng chừng nào thì lại càng tán dương pháp môn Tịnh Ðộ chừng ấy. Chỉ có những ai còn đứng ngoài cửa nhìn vào mới xem thường Tịnh Ðộ. Phải có con mắt tinh vi mới phân biệt được ngọc và đá; biết được ngọc Biện Hòa dễ mấy ai?

http://www.thuvienhoasen.org/phapmontinhdo-thichtrithu-07.htm

Diệu Bích
09-11-2009, 14:22
A DI ĐÀ PHẬT! Cảm ơn bạn GDH!@};-

Quảng Định
20-01-2010, 15:43
thật sự là quá hay...càng đọc mắt càng rộng mở..chân thành cảm Ơn ..GDH

gioidinhhue
22-01-2010, 15:26
CƯ SĨ DIỆU ÂM
KHUYÊN NGƯỜI NIỆM PHẬT
.:: Thư trả lời Niệm Phật ::.
***
Hạnh phúc hay khổ đau do chính mình tạo
(mở gút lần lần - 3)




Trả lời:
Cháu Kiệt,

Chú cố gắng gỡ rối cho cháu đây.

Nếu đi vào chi tiết thì khó mà nói cho hết được. Nhưng xét cho cùng, vấn đề của cháu cũng không đến nỗi quá thậm tệ như chính cháu đang nghĩ đâu.

Chuyện của cháu, theo chú nghĩ, khởi đầu vì cháu sơ ý đã để tâm vướng vào nhiều điều bất lợi.

Một lần nữa, chú khuyên cháu hãy mạnh dạn buông tất cả mà vui sống đi.

Vấn đề: Cháu viết: "Vì hoàn cảnh gia đình xào xáo..." làm cho cháu "nóng nảy, tức bực"...

Giải quyết:
Rõ ràng cháu đã bị ảnh hưởng từ hoàn cảnh sống trong gia đình không thuận thảo, lâu dần làm tâm ý cháu mất thăng bằng, điên tiếc lên. Bình thường, người nào gặp phải hoàn cảnh này cũng khó tránh khỏi sự khổ tâm như cháu! Như vậy cháu bị khổ đau có thể chỉ là chuyện tâm lý thông thường, chứ không có gì đặc biệt.

Nỗi khổ này nếu không biết xả bỏ ra, thì tâm chưa khổ cũng phải khổ, tâm khổ rồi thì khổ đến loạn tâm luôn, loạn tâm mà không chịu ngừng thì hết cách chữa!

Vậy, chìa khóa giải quyết chính là cháu có chịu ngừng khổ sở hay không mà thôi!

Khổ cũng tại tâm, sướng cũng tại tâm. Hãy liệng cái tâm khổ đau đi, chấp nhận hiện thực trước mắt, lấy lại cái tâm vui vẻ. Chỉ vậy thôi, những nguồn nhân khổ đau sẽ biến mất và hạnh phúc sẽ đến với cháu như một phép lạ.

Cụ thể, cố gắng nhẹ nhàng, thoải mái, coi các sự cố không thuận hòa trong gia đình là chuyện thường tình. Nghĩ rằng, đời là khổ, thì ai cũng phải chịu khổ. Rất nhiều gia đình còn gặp nhiều cảnh éo le cay đắng hơn mình. Đối diện với cảnh khổ này, người biết tu có thể thoát khỏi. Người không biết tu thì rối mịt mù, đầu óc tối tăm. Từ đó phải chịu thêm nhiều khổ đau!

Biết tu là biết chuyển cảnh khổ thành cảnh vui. Ví dụ, trong cảnh mất hạnh phúc của cháu, mà cháu sẵn sàng chấp nhận nó, cứ coi đó như cái nghiệp của mình phải chịu. Hôm nay chịu khổ trước thì sau này bớt khổ hơn. Suy nghĩ như vậy sẽ giúp cháu thoải mái hơn nhiều.

Phật dạy, "Lấy bịnh khổ làm thuốc thần, lấy hoạn nạn làm giải thoát, lấy gút mắc làm thú vị". Cháu đang có hầu như đầy đủ các thứ "Bịnh Khổ, Hoạn Nạn, Gút Mắc" này, nếu cháu biết chuyển thì cháu sẽ có tất cả các món "Thần Dược, Giải Thoát, Thú Vị". Còn như cháu không chịu chuyển, ngược lại cứ bám vào đó, thì không ai có thể cứu cháu thoát khổ được đâu!

Trong luận "Bảo Vương Tam-Muội" có nói, "Khi gặp trở ngại, nếu chấp nhận trở ngại thì lại thông suốt, mà mong cầu cho thông suốt thì sẽ bị trở ngại". Đây là chìa khóa cho cháu giải quyết vấn đề.

Đang sống trong thế giới ngũ trước ác thế này, thì ai cũng phải chịu trở ngại. Nếu chấp nhận rằng sự trở ngại là điều tự nhiên, thì khi điều gặp trắc trở nào cũng nên tự nhiên đón nhận như chuyện bình thường. Đã là chuyện thường tình rồi thì không cần thắc mắc đến, không cần than phiền nó nữa, không coi nó là quan trọng nữa. Vậy thì, phải chăng mọi sự đều được thông suốt?

Còn người đang sống trong trở ngại, mà không chấp nhận sự trở ngại, cứ tìm cách chối bỏ, tránh né. Nhưng tránh né có được chăng? Cái nghiệp này nó bám theo như hình với bóng. Chính vì vậy, chối bỏ hay tránh né một sự thật sẽ không giải quyết được gì cả. Ngược lại, làm tâm hồn càng rối ren hơn, trở ngại càng phát triển mạnh hơn...

Trong bao nhiêu năm qua, cháu lúc nào cũng muốn mọi sự phải được thông suốt, gia đình không được bất hòa, tất cả đều phải êm đẹp, v.v... Không ngờ, sự mong cầu này chỉ là thứ vọng tưởng mà cháu không hay.

Có câu: "Đèn nhà ai nấy sáng". Mỗi người có mỗi hoàn cảnh, chưa chắc gì hoàn cảnh của người khác hơn gì cháu, coi chừng những người mà cháu cho rằng hạnh phúc nhất lại có sự đổ vỡ lớn hơn cháu mà cháu không hay. Phật dạy, đời là khổ thì ai cũng bị khổ. Chỉ có người biết Phật pháp, biến cảnh "Khổ" thành một loại pháp vị để giải thoát. Nhờ vậy, dù sống trong cảnh "Khổ" mà không "Khổ". Họ đã lìa xa cái "Khổ" mà được an nhiên tự tại vậy.

Cho nên, hạnh phúc hay khổ đau của cháu do chính cháu tự xây dựng lấy.

Chính vì vậy, muốn được hạnh phúc, cháu không nên mong cầu điều gì cũng êm xuôi, người nào cũng phải thuận thảo, cuộc đời không hoạn nạn... Những thứ vọng tưởng này cháu cần phải bỏ đi. Hơn nữa hãy sẵn sàng đón nhận tất cả những nghịch duyên trong đời như một thứ kinh nghiệm quý báu để xây dựng tương lai tốt đẹp. Có tâm niệm này thì nguồn an vui sẽ đến liền với cháu.

Vấn đề: Cháu viết:

"Những ai bị ức hiếp oan ức, bị chèn ép, (vì con cũng bị mà, nên dễ đồng cảm và sang sẻ với họ lắm), làm trung gian không bênh vực ai. Nếu con thấy ai ỷ mạnh hiếp yếu hay dùng quyền uy quá đáng thì con sẵn sàng lên tiếng bênh vực kẻ yếu..."

Giải quyết:
Nghe nói đến điều này, chú đang nghĩ rằng, có lẽ cháu đã ảnh hưởng đến phim ảnh nhiều quá! Cháu nên nhớ, chuyện phim là các tài tử đóng vai, họ làm giả để kiếm tiền. Còn cháu thì sống thiệt, làm thiệt. Cháu đã sơ ý lấy giả làm thiệt cho nên cháu bị thiệt hại!

Không nên mơ mộng quá đáng! Đừng bao giờ có vọng tưởng rằng mình có thể xóa bỏ hết sự bất công của xã hội. Những hành động liều lĩnh không hợp khả năng nhất định không tốt cho cháu. Nếu cháu muốn sống an vui hạnh phúc thì phải chấp nhận rằng thế giới này, theo như Phật nói, là chốn ngũ trược ác thế. Khổ nhiều hơn vui, thì những hiện tượng: xấu-tốt, trắng-đen, thiện-ác... là điều tự nhiên, không thể chối bỏ. Chỉ khi nào cháu vãng sanh về được cõi Cực-lạc của A-Di-Đà Phật mới không còn sự đối đãi này.

Cho nên, còn sống trong cõi Ta-bà này, cháu cần phải giữ tâm thanh tịnh. Tâm thanh tịnh mới về cảnh giời thanh tịnh. Mọi hành động làm cho tâm hồn mất thanh tịnh đều là cái Nhân dẫn đến cái Quả đọa lạc.

Chính vì thế, để bảo tồn tâm thanh tịnh, đối với việc Thiện-Ác, Phật dạy người Phật tử phải "Làm điều thiện, không làm điều ác", chứ Phật không dạy "Làm điều thiện, ghét điều ác". Người ghét điều ác thì tâm hồn không thể thanh tịnh được. Nếu cháu không hiểu thấu đạo lý này, cứ muốn lăn xả vào chuyện thế gian để làm anh hùng, xóa bỏ bất công, thì cuộc đời cháu sẽ còn nhiều sóng gió, chịu nhiều ách nạn, và chắc chắn hậu quả sẽ không tốt!

Ngài Ấn Quang dạy: "Tận Phận", là làm tròn bổn phận của mình, chứ không phải làm tròn bộn phận của người khác. Người muốn sống yên lành hòa bình thì chuyện nhà mình mình lo, đừng nên lo đến chuyện nhà người, không được vượt qua cái khả năng hạn hữu của mình.

Ví dụ, nếu cháu là một viên chức có nhiệm vụ dẹp loạn trừ gian cho xã hội, thì cháu phải cố gắng làm nhiện vuị này, không làm thì cháu sai. Còn cháu không có nhiệm vụ đó mà đi làm việc đó là phạm pháp, người học Phật gọi là "Phan Duyên". Cháu đã hành xử những việc không phù hợp với mình, chính vì vậy mà bị nhiều phiền não. Những cái Nhân tố gây ra xáo trộn cuộc sống chính cháu tự gây ra thì đành phải hứng chịu những quả báo bất tường.

Vậy thì phải bỏ đi. Những trở ngại của cháu thực sự đầu tiên không có gì cả, nhưng sau cùng lại nặng nề chính vì bắt nguồn từ những hành động thiếu thận trọng này mà thôi.

Nhìn thấu nguyên nhân rồi, quyết lòng buông xả, đứng vướng vào nữa, thì được an nhiên tự tại, chí thành chí kính, tin tưởng Niệm Nam-mô A-Di-Đà Phật sẽ giải quyết tất cả vấn đề.

Khuyên cháu cố gắng làm theo. Còn một thư nữa là xong các vấn đề của cháu đó.

Chú Diệu Âm
A-Di-Đà Phật
(04/11/2009)



***
wWw.KhuyenNguoiNiemPhat.Com (http://www.khuyennguoiniemphat.com/) // wWw.TinhTong.Com (http://www.tinhtong.com/)