PDA

Xem bản đầy đủ : Những chuyện nhiệm màu khi phóng sinh


Diệu Bích
12-03-2010, 15:02
Con gái bệnh nguy cấp, nhờ phóng sinh thuyên giảm

(Trích sách NHÂN QUẢ BÁO ỨNG- NHỮNG ĐIỀU MẮT THẤY TAI NGHE của NXB Văn Nghệ-trang 346)



Tiết Hồng Phát là người An Huy, phục vụ tại đường Hồ Ninh Thiết ( sau khi chính phú Quốc Dân tại Nam Kinh thành lập đổi tên là đường Ninh Hồ) rất tín ngưỡng Phật pháp. Ông đảm trách bộ phận phóng sanh trong Thế Giới Phật Giáo cư sĩ Lâm ở Thượng Hải.

Một ngày mùa hạ năm Dân quốc thứ 18, con gái của ông là Văn Anh phát 1 chứng bệnh rất kỳ lạ. Ông đưa đi hết bác sỹ này đến bác sỹ khác nhưng tất cả không tìm ra nguyên nhân của căn bệnh.

Và đương nhiên là không thể nào chữa trị được.

Cuối cùng cũng có 1 vị bác sĩ nói, cần phải dùng 4 trái mật của của cá sống, thịt của 2 con ốc nhồi và thuốc giã nát, dán nơi rốn mới có thể hy vọng.

Sau khi nghe vị bác sĩ nói, người nhà liền đi mua đầy đủ theo đơn thuốc.

Khi chuẩn bị làm thì đúng lúc ông Tiết vừa đi làm về, hỏi cớ sự mới biết người nhà đang làm 1 việc rất nguy hiểm.

Ông lập tức cản lại:

”Con gái tôi đuoc chữa trị khắp nơi, đến rất nhiều bác sĩ giỏi bệnh tình vẫn không thấy thuyên giảm. làm sao chúng ta có thể tin 1 người không quen biết.

Nếu chúng ta sát sinh làm thuốc cho nó, oan oan tương báo, không có lúc nào ngừng

Có những bệnh mà chúng ta gọi là “ bệnh nghiệp” thì thuốc tiên cũng không chữa đuoc, huống là vài sinh vật nhỏ bé.

Khi gặp bệnh nghiệp chỉ có giới sát phóng sanh, mới đuoc Phật lực gia trì”

Nói xong, ông liền đến Phật đường chí tâm cầu nguyện đức Bồ tát Quán Thế Âm.

Đồng thời ông trì 7 biến chú Đại bị, lại trì chú đại bi vào nước.

Rồi bào người nhà dùng nước này hòa chung với thuốc cho con bé uống.

Sau đó ông đem cá và ốc đến trước bàn Phật, quy y Tam bảo và sám hối nghiệp chướng từ nhiều đời nhiều kiếp cho chúng.

Rồi tự mình đem ra sông để phóng sanh, vừa đi vừa niệm thánh hiệu bồ tát Quán Thế Âm, niệm mãi cho đến bờ sông.

Phóng sanh xong ông liền trở về nhà bảo người nhà đem thuốc hòa nước Đại bi ra, tự tay mình dán thuốc đó vào rốn cho con.

Rồi cho con uống nước chú Đại bi.

Ngay đêm đó, con bé ra mồ hôi như tắm.

Đến sáng sớm ngày hôm sau, nó nôn ra những cục máu nhỏ như hạt đào nhân.

Từ đó bệnh tình con bé dần dần đuoc thuyên giảm.

Khi chứng kiến như vậy, mọi người trong nhà rất cảm kích đại ân- đại đức của Bồ Tát Quán Thế Âm.

Không cần khuyên, ai cũng kiền thành lễ bái, tụng kinh, trì chú.

Diệu Bích
12-03-2010, 15:07
Giảm chứng loét màng nhĩ nhờ phóng sanh


(Trích sách NHÂN QUẢ BÁO ỨNG- NHỮNG ĐIỀU MẮT THẤY TAI NGHE của NXB Văn Nghệ-trang 349)


Tôi có 1 người bạn tên là Chu Kiến Hạo.

Năm anh ấy bắt đầu vào đại học Kiến trúc thì cảm thấy lỗ tai mình rất khó chịu.Sau đó bắt đầu điếc dần.

Đi khám mới biết màng nhĩ bị loét.

Lúc này chỉ còn nghe rất nhỏ. Mỗi khi muốn nghe ai nói gì thì anh phải lại sát bên họ, lấy tay bịt lỗ tai bị loét lại mới nghe được.

Anh ta cũng thường phóng sanh.

Sau đó tôi dạy anh: muốn phóng sanh thì nên y theo nghi thức phóng sanh do Phật giáo xuất bản xã ấn hành mà làm, công đức sẽ tốt hơn nhiều.

Không lâu sau, trước khi tốt nghiệp, kỳ tích xuất hiện.tự nhiên bệnh loét màng nhĩ của anh đuoc khỏi.

Nếu chúng ta chỉ phóng sanh không thôi, thì cũng đc phước báo.Nhưng đối với con vật thì chúng không đuoc lợi ích gì cả.

Do nghiệp lực nên đời sau rất có thể chúng đầu thai làm súc sanh trở lại

Tuy nhiên nếu chúng ta y theo” Nghi thức phóng sanh” mà phóng sanh,

Ví dụ như trước khi phóng sanh nên quy y cho chúng, khai thị, niệm Phật cho chúng nghe,

Chắc chắn đời sau chúng sẽ đc đầu thai làm người hoặc vãng sanh Cực lạc,

Nhờ nhân duyên quy y, nghe đc Phật hiệu hôm nay, đời sau chúng sẽ biết tu tập và giải thoát khỏi lục đạo luân hồi.

Vì thế công đức của chúng ta thật vô lượng.

Diệu Bích
12-03-2010, 15:23
Bênh giảm nguy cấp nhờ PHÓNG SANH (http://diendan.daitangkinhvietnam.org/viewtopic.php?f=19&t=1376#p9461)


(Trích sách NHÂN QUẢ BÁO ỨNG- NHỮNG ĐIỀU MẮT THẤY TAI NGHE của NXB Văn Nghệ-trang 347)



Mẹ tội là cư sĩ Dương Kỳ hiền , người Trấn Giang, tỉnh Giang Tô.

Năm Dân quốc thứ 22, nghe lời khuyên của tôi, bà chuyên tu Tịnh Độ

Bà tự đặt ra thời khóa cho mình. Lúc mới đầu, mỗi ngày bà niệm 1.000 câu Phật hiệu, dần dần tăng lên hơn 3 vạn câu, lại trì Tâm Kinh và chú Vảng sanh hơn 100 quyển.

Sau đó, bà đến đảnh lễ Pháp sư Toàn lãng trụ trì chùa Niêm Hoa ở Băc Bình, xin quy y Tam Bảo, phát thệ nguyện tu tập tinh tấn hơn.

Đầu tháng 9 năm Dân Quốc thứ 24, bà bị trúng bịnh dịch rất nặng. vả lại người già sức đề kháng yếu, khiến bà càng nghiêm trọng hơn.

Khi bệnh phát mạnh, nhìn bà rất đáng thương. Thân thể bà tái ngắt, tinh thần mê mê man man.

Tôi ngồi bên giường niệm Phật, giúp cho bà chính niệm.

Tối đó tôi nhất tâm trì niệm thánh hiệu bồ tát Quán Thế Âm, cầu ngài gia hộ cho bà đc bình phục.

thấy mẹ ngủ nên tôi cũng tranh thủ chợp mắt 1 chút

Khi vừa chợp mắt liền thấy có 1 vị mặc đồ trắng đến an ủi, vỗ về mẹ

Mẹ tôi rên ư ử vài tiếng rồi ngủ tiếp

Đến ngày 11, bệnh tình mẹ tôi lại càng nghiêm trọng hơn, tôi bảo vợ ra chợ mua chim,cá chép, lươn… mỗi loại hơn TRĂM con.

Sau khi quy y cho chúng, tôi vừa niệm Phật vừa thả chúng xuống sông Trường Giang, lại nguyện đem công đức này cầu cho mẹ đuoc bình phục.

Nếu tuổi thọ của bà đã hết thì hồi hướng công đức cho bà siêu sinh Tịnh độ.

Tôi đi phóng sanh vừa về đến cửa thì thấy mẹ ngồi trên giường như người không có bệnh tật gì cả.

Đêm đó tôi lại 2 lần thấy vị mặc đồ trắng, 3 lần nghe mùi hương lạ trên giường mẹ.

Sáng hôm sau bệnh tình của mẹ đuoc bớt hẳn.

Diệu Bích
17-03-2010, 23:23
Phóng sinh có con


Vào thời đại Nhà Nguyên (1279-1368 ) khi Thành Cát Tư Hãn đem quân Mông Cổ xâm lăng Trung Quốc, có một Ông phú hộ rất giàu có nhưng không có một mụn con nào. Cả hai vợ chồng sống rất cô độc. Họ mong ước sanh một đứa con, nhưng không làm sao có được.


Ông nhà giàu luôn luôn buồn rầu về việc đó. Ông ta nghĩ:” Có nhiều tiền mà không có con cái để chia xẻ cho chúng nó thì đâu có hạnh phúc gì”.


Bạn ông ta khuyên:” Tại sao Ông không lên chùa nhờ Thầy trụ trì giúp cho? Vị sư ấy có thể rõ chuyện xảy ra trong quá khứ và tương lai. Tôi nghĩ ông ta là người có khả năng giúp được ông.”


Nghe vậy, hai vợ chồng ông phú hộ liền đi lên chùa. Họ vào lễ Phật. Sau đó hai người đến gặp vị sư và quỳ sụp xuống lạy rồi thưa rằng:” Thưa thầy, chúng con lạy Thầy nhờ Thầy chỉ dạy cho biết chúng con đã gây nên điều ác đức gì, tại sao chúng con ước mong có một đứa con mà không cách gì có được.”



Vị sư coi tướng số của hai vợ chồng, và dùng thần lực để hiểu biết việc quá khứ lẫn tương lai của họ. Rồi Ông bảo người phú hộ:” Kiếp trước Ông đã vay một món nợ to lớn là bởi Ông đã giết các sinh vật, Ông đã sát hại nhiều con nhỏ của các thú vật, cho nên đời này Ông Bà không có con được.



Món nợ đó thật quá sâu dày, Ông Bà không dễ gì trả hết được. Ông Bà cần phải tụng kinh sám hối cho nhiều. Nếu Ông Bà có thể cứu thoát được tám triệu mạng sống, may ra Ông Bà mới có thể hoàn trả xong món nợ đó. Nếu Ông Bà vô ý giết thêm dù chỉ một con rệp hay một con sâu, Ông Bà phải cứu thêm một trăm mạng sống nữa để bù vào cho đủ. Đây là phương cách tốt nhất để Ông Bà cải đổi số kiếp của mình mới mong có con đươc.”.


Ông phú hộ vô cùng cảm động. Ông lên chùa vào chánh điện lễ Phật và phát nguyện sẽ không bao giờ sát sanh nữa. Sau đó, hai vợ chồng về nhà nổ lực phóng sanh và dùng phần lớn tài sản của họ vào công việc phước đức này. Họ đi chợ mua nhiều heo, gà và ngỗng mang về thả nuôi chúng sống tự nhiên trong vườn chùa. Hai vợ chồng cũng mua cá, cua và lươn đem chúng xuống nước, Họ rất thành tâm thường xuyên lên chùa làm nhiều việc phước đức, để sám hối những việc tội lỗi của họ đã gây ra trong kiếp trước.

Hai vợ chồng làm các việc lành như thế trong nhiều năm. Sau một thời gian họ cứu thoát đến tám triệu mạng sống của thú vật. Nhờ vậy mà bà vợ đã sanh được một cháu trai khỏe mạnh và kháu khỉnh.


Đức bé rất thông minh, lớn lên cháu học giỏi, và đỗ đạt dễ dàng các kỳ thi của triều đình./.


(Trích Lòng Thương Yêu Sự Sống
Nguyên Tác G.B.TALOVICH
Người Dịch:HT.Thích Trí Chơn.
PL:2500-2006).

Diệu Bích
17-03-2010, 23:25
Phóng sinh được tăng tuổi thọ


Ngày xưa tại Tô Châu (Trung Quốc) có một người tên Vương Đại Lâm, Suốt đời ông yêu thương các loài vật và phóng sanh rồng rã suốt muời năm trời.


Hễ thấy những đức trẻ trong làng bắt được các loài chim cá ông liền xuất tiền ra mua chúng phóng sanh,lại còn khuyên can: “Nầy các cháu trăm nghìn lần không nên giết hại.Các cháu có thấy những con chim nhỏ trong rừng không?Nó đang vui thú biết bao,nhưng sau khi bị bắt thì cha mẹ nó sót xa, đau đớn muôn phần.Con cá trong nước cũng vậy.Nó đang vui vẽ bơi qua bơi lại trong thật đẹp.Vậy thì sao lại nỡ bắt nó,khiến cho nó phải chịu những nỗi oan khổ?Do đó các cháu không nên giết hại chúng”.


Các em nhỏ về nhà thuật lại những lời lẽ ấy với cha mẹ,khiến khiến các bật phụ huynh của chúng cũng rất cảm động tán thành.


Một ngày nọ,Vương Đại Lâm đột nhiên lâm bịnh rồi qua đời.Trong lúc chết, ông mơ màng nghe tiếng nói của thần linh,nũa tin nữa nghờ,vị thần bảo: “Nầy Vương Đại Lâm,vì hang ngày ông ăn chay,phóng sanh nên ta cho ông hưởng thọ them ba mươi nămm nữa”. Đến chừng tỉnh dậy hoá ra đó là một giấc mộng mà bịnh ông cũng dần dần bình phục.


Về sau Vương Đại Lâm sống đến 97 tuổi,năm đời cùng sống chung một nhà,con cháu đều thành danh,rạng rỡ. Được như vậy là nhờ hưởng phước báo của sự phóng sinh.

(Theo sự tích cứu vật phóng sanh)

(Trích báo giác ngộ số 456-25-10-2008).

Diệu Bích
17-03-2010, 23:28
ĐỔI MẠNG SỐNG CỦA MÌNH LẤY MẠNG SỐNG CỦA 100 CON CHIM SẺ

Bữa nay, em cảm thấy khỏe hơn không ?” Ông Fan biết vợ mình mắc bệnh lao rất khó chữa lành ông đã hết lòng chăm sóc cho vợ.


Vợ ông mệt mỏi trả lời :” Cám ơn anh đã quá lo lắng cho em,”
Ông Fan đã mời vị thầy thuốc Chen, người giỏi nhất vùng để chữa bệnh cho vợ ông. Thầy thuốc Chen sau khi chuẩn đoán xong, đã gặp riêng ông Fan.


Ông ấy bảo :” Mặc dù vợ ông bệnh quá nặng đấy nhưng vẫn có cách chữa được. Theo bài thuốc này, cần đến một trăm đầu con chim sẻ để chế bài thuốc đó. Sang ngày thứ ba và thứ bảy, vợ ông cần phải dùng óc của chim sẻ. Đây là bài thuốc bí mật do ông bà của tôi truyền lại và nó rất hiệu nghiệm . Nhưng nên nhớ rằng ông phải giết đủ một trăm con chim sẻ, chứ thiếu một con cũng không được.


Ông Fan hết lòng muốn cứu vợ nên đã gấp rút đi mua một trăm con chim sẻ. Chúng bị nhốt chật trong một cái lồng lớn. Chúng nhảy nhót và kêu thảm thiết vì không đủ chỗ cho chúng bay nhảy thỏa thích. Có thể chúng cũng biết rằng chúng sắp sửa bị giết chết.


Bà Fan hỏi chồng ;” Anh định làm gì với những con chim sẻ đó ?”
Người chồng vui vẻ trả lời :” Đây là bài thuốc đặc biệt của thầy thuốc Chen ! Anh đang chuẩn bị giết chúng để chế bài thuốc ấy, và em dùng sẽ tức khắc lành bệnh .”


Bà Fan liền gắng gượng ngồi dậy và nói :” Anh không thể làm một việc ác như thế. Anh không thể giết một trăm mạnh sống chỉ vì muốn cưú lấy sự sống của riêng mình em ! Em đành chịu chết còn hơn nhìn thấy anh sát hại một trăm con chim sẻ để cứu mạng sống cho em !”


Ông Fan do dự không biết phải tính làm sao.


Bà vợ tiếp tục bảo :” Nếu anh thực tình thương em, thì anh nên nghe lời em là hãy mở lồng thả hết những con chim sẻ đó ra. Như thế dù có chết em cũng mãn nguyện để nhắm mắt.”


Ông Fan đã giải quyết thế nào ? Ông mang lồng chim vào trong rừng và phóng sanh tất cả một trăm con chim sẻ đó. Chúng bay vào các bụi rậm , đậu trên cây và kêu hót líu lo. Chúng lộ vẻ vô cùng sung sướng vì được thả tự do.


Vài ngày sau, bệnh tình bà Fan đã dần hồi phục, mặc dù bà đã không dùng bất kỳ bài thuốc nào. Bà con và bạn bè kéo nhau đến chúc mừng bà đã may mắn thoát khỏi cơn bệnh hiểm nghèo. Mọi người đều hết sức vui mừng.


Năm sau, Bà Fan sinh được một cháu trai. Em bé khỏe mạnh và rất dễ thương, nhưng điều kỳ lạ là trên mỗi cánh tay của nó có một cái dấu bớt; và các dấu bớt này trông giống như những con chim sẻ!./.

(trích Lòng Thương Yêu Sự Sống Nguyên Tác G.B.TALOVICH
Người Dịch:HT.THÍCH TRÍ CHƠN.
Phật Lịch:2550-2006).

Mai_The_Duy
20-03-2010, 17:09
Diệu Bích ơi, sao gương sáng nước mình không nêu mà cứ nêu gương của nước Tàu thế, vả lại đọc kỹ mà xem, đó là những chuyện bịa đặt, không phải là Phật Pháp không linh thiêng, mà là người ta cố tình bịa đặt chuyện để làm giảm tính linh thiêng của Phật, cứ bịa chuyện kiểu giết 100 con chim sẻ lấy tim mổ óc làm thuốc kiểu tương tự như thế nó quá nhàm, mình nhận xét, những chuyện bạn vừa đăng trên đây là bịa đặt, làm giảm sự linh thiêng của đạo Phật, sao không tìm những tấm gương bạn bè mình, xung quanh mình, thời đại mình mà nêu, được như vậy thì tốt hơn ! Chứ đừng nên gượng ép như thế. Cảm ơn bạn đã lắng nghe !

Diệu Bích
20-03-2010, 20:36
Những chuyện mà anh cho là bịa đặt trên có phải là khuyến khích làm lành, lánh dữ, tránh sát sinh, khuyên người phóng sinh không anh?

Nếu những chuyện "bịa đặt" như anh nói có chút ích gì khiến người hướng thiện, phóng sinh thật thì có nên post không anh?

Những chuyện trên em trích từ trang www.phongsinh.com (http://www.phongsinh.com) và ở dưới đều trích dẫn nguồn dịch rõ ràng.

Mong anh xem lại ý của người post.

Thời đại bây giờ toàn người dạy người khác phải sát sinh rồi niệm vài biến chú cho loài vật vãng sinh. Đó là chuyện thật, đã từng xảy ra nhưng liệu kết quả có đem lại lợi ích không anh?

Thực ra, chuyện nhiệm màu về phóng sinh đối với bản thân em có nhiều, em đã từng kể với các bạn đồng tu, nhưng chỉ vì ý người đọc sẽ nghĩ khác mà em còn chần chừ chưa đưa lên Diễn đàn. Vì nếu ai đó đã có ý nghi ngờ chuyện bịa đặt thì chắc hẳn sẽ nghĩ em bịa đặt 100% vì nó quá ư là kỳ lạ, là vi diệu, không thể nghĩ bàn.

Vả lại, topic này mở ra không phải để chỉ mình em post mà còn dành cho các đạo hữu đã từng gặp chuyện nhiệm màu khi phóng sinh post bài.

Dù sao, cũng cảm ơn anh đã nhắc nhở. Nhưng những việc gì liên quan đến phóng sinh, khuyến khích người phóng sinh thì em sẽ không bao giờ từ bỏ. Mong anh thông cảm!

Mai_The_Duy
20-03-2010, 22:29
Hi Diệu Bích !

Trời nắng, em có nón đội đầu rồi, em có cất nón của em ở nhà cho nó mới, rồi mượn nón của người khác đội không ? Cái gì mình có thì mình dùng không nên mượn của người khác, cái gì mình không có thì mới mượn, các câu chuyện về phóng sinh và những câu chuyện nhiệm màu khi phóng sinh, trong nước mình thiếu gì mà cứ phải vay mượn các câu chuyện của Trung Quốc từ đời nảo đời nào, nếu em thử làm một trắc nghiệm nhỏ, xem mọi người muốn nghe những câu chuyện phóng sinh của em hay của ông X bà Y ở bên Tàu thời xa lắc lơ chẳng ma nào kiểm chứng , chắc hẳn mọi người đều thích nghe những câu chuyện của em hơn những câu chuyện tiểu thuyết kia ! anh cũng thế, anh cũng thích nghe chuyện của em hơn. !

Quảng Quý
21-03-2010, 12:46
Mai_The_Duy nói cũng phải, mà Diệu Bích nói cũng hay! Nhưng với tình tự dân tộc, Diệu Bích nên kể chuyện của mình đi! Thật tình mà nói, QQ rất thích những mẫu chuyện phóng sanh của DB kể lắm! Không những thích mà còn ngưỡng mộ sự phát tâm dũng mãnh của các bạn. Đó cũng là nhân duyên thúc đẩy QQ từ một nơi xa xôi xin gia nhập HBS này vậy.

Diệu Bích
21-03-2010, 21:14
Cảm ơn anh Duy và anh Quảng Quý đã động viên. DB xin kể câu chuyện nhiệm màu về phóng sinh xảy ra đối với bản thân. Câu chuyện không có ý gì khác mà nếu có chút công đức gì xin lấy đó làm niềm tin, làm sự khuyến khích người người phóng sinh, nhà nhà phóng sinh, không sát hại loài vật.


Phóng sinh đem đến lợi ích đôi đường. Đối với người phóng sinh, năng hành phóng sinh sẽ giúp phát triển tâm từ. Đối với loài vật trước mắt tránh khỏi bị giết hại, được giải thoát, được tự do, sâu xa hơn là do nghe được tiếng niệm Phật, được quy y Tam Bảo, khi mất sẽ giảm nghiệp quả mà tái sinh vào cảnh giới lành, sau này biết đến tu tập, thoát khỏi thân chim, cá, thú...

Với tâm nguyện ngày đêm mong ước cứu thoát được nhiều loài vật càng tốt, DB chỉ mong muốn sau này nhà mình sẽ ở gần hồ để tiện phóng sinh, ở gần chùa để có thể vào niệm Phật.


Công cuộc đi tìm đất để xây nhà thật khó khăn khi giá đất ở Hà Nội phải nói là vô cùng đắt đỏ mà tiền lại có hạn, nhất là một mảnh đất ở gần hồ thì là điều DB không dám mơ ước tới. Vì vậy mặc dù mong ước nhưng khi đi tìm mua đất DB không dám chú ý đến yếu tố tìm đất gần hồ nữa, mà mảnh nào cũng được.

Đã quá nhiều lúc thất vọng, trong một hôm vào khoá lễ buổi sáng như thường lệ, sau khi xong phần hồi hướng và tự quy y. DB cầu xin Chư Phật: "Con chưa bao giờ dám xin gì cho lợi ích của bản thân, những lời con cầu nguyện đều dành vì lợi ích của chúng sinh. Nhưng có một điều mấy tháng nay làm con phải phiền não. Con xin Chư Phật cho con tìm mua được một mảnh đất gần hồ để con có thể thực nguyện hạnh nguyện phóng sinh, gần chùa để con có thể vào niệm Phật. Và con xin phát nguyện để ra 2.5 triệu đồng để phóng sinh."


Không ngờ ngay tối hôm đó, ông xã DB bảo đi xem 1 mảnh đất (điều kỳ là lạ từ trước tới giờ ông xã DB không hề ủng hộ việc mua đất, mỗi lần DB bảo đi tìm mua đất là anh ta lại cáu gắt). Dù trời đã gần 8h tối, 2 vợ chồng lặn lội đi xem đất (vì nếu không đi ngay thì hôm sau ông xã DB sẽ đi công tác hơn 1 tháng).


Không ngờ mảnh đất đó lại gần 3 cái hồ lớn, từ mảnh đất thẳng ra là 3 cái hồ tha hồ phóng sinh, lại gần chùa đúng như mong ước của DB. Hơn nữa lại cách trung tâm thành phố có mấy cây số, từ trung tâm đến đó chỉ mất 5 phút đi xe máy. Điều kỳ lạ nữa là người dẫn đi mua đất là một cò đất, anh ta nói giá đắt hơn nhiều lần. Nhưng khi xem xong đất, xe máy của DB tự dưng không tài nào nổ được máy cả. Người cò đất không biết 2 vợ chồng bị hỏng xe nên đã đi trước. Loay hoay một lúc thì có chị hàng xóm ra hỏi: "Em muốn mua đất à? Chị cho số điện thoại của chủ nhà mà hỏi, qua cò làm gì, bị họ làm giá đắt lắm".

Xin được số điện thoại của chủ nhà, thì xe cũng đã nổ máy được,DB gọi điện thoại và thật bất ngờ giá đất quá rẻ so với mặt bằng đất hiện tại. Hôm sau 2 vợ chồng làm thủ tục đặt cọc luôn. Gặp anh chủ nhà là một người tốt chưa từng thấy, biết chồng DB đi công tác 1 tháng, anh đồng ý cho 1 tháng sau mới phải trả tiền, thậm chí trả chậm nữa cũng được.

Điều kỳ lạ nữa là khi đặt cọc, số tiền đất vẫn còn thiếu nhiều. Nhưng bất ngờ cũng ngay ngày hôm đó DB lại được 1 anh cùng cơ quan không hiểu sao tự dưng hỏi có muốn vay tiền không, mà quả thực DB không hề hỏi ai về việc này (cuối cùng số tiền này cũng được trả hết mà không phải vay mượn gì trong vòng 1 tuần).


Điều vi diệu nữa là mảnh đất có giá quá rẻ so với mặt bằng đất lúc đó. DB còn nghi ngờ quy hoạch nên đã ra Phường hỏi. Những người làm địa chính ở phường sau khi hỏi DB mua mảnh đó với giá bao nhiêu còn không tin ở tai mình, vì họ bảo sao lại có 1 mảnh giá quá rẻ như vậy mà không có quy hoạch gì, khu dân trí lại cao, gần trường học, hồ sinh thái, gần chợ, gần nhà văn hoá, bể bơi, sân tennis, bãi đỗ xe... Mua được một tuần thì có người trả gấp đôi, đến thời điểm bây giờ giá đã lên gần gấp ba lần. Hơn nữa khi đo lại đất, mảnh đất đó lại rộng thêm hơn 10m vuông so với diện tích phải trả tiền (trên sổ đỏ chỉ có 55.8 m vuông mà thực tế có thể xây dựng gần 70 m vuông.).

Cứ mỗi lần có ai hỏi mua đất, dù trả rất nhiều tiền, DB chỉ mỉm cười nhớ đến hạnh nguyện của mình.

Có một điều DB muốn mọi người hiểu, khi phóng sinh chúng ta phải xuất phát từ tận đáy lòng mình là muốn giải thoát cho loài vật, chứ không phải phóng sinh để mong cầu cho lợi ích của bản thân. Đó mới chính là ý nghĩa của phóng sinh.

Bài viết hơi lủng củng, nếu có công đức nào xin được hồi hướng cho những loài vật. Chỉ mong qua bài viết sẽ khuyến khích mọi người thực hiện hạnh nguyện phóng sinh.

A DI ĐÀ PHẬT!

Quảng Pháp
23-03-2010, 18:23
Bản thân em đúng là đã thực hành phóng sinh, nhưng lại chưa hiểu rõ ý nghĩa & công đức của việc phóng sinh. Theo quan điểm của bản thân em, việc mình làm từ thiện giúp mọi người có ý nghĩa hơn rất nhiều so với việc mình phóng sinh vì những người xung quanh mình rất nhiều người khổ, cần giúp đỡ còn loài vật, có chắc j mình niệm Phật cho nó nghe mà nó nghe được (nhất là với ốc, với hến cứ nằm im im, chẳng biết còn sống hay chết)... Nhưng quan điểm đó của em dần thay đổi khi đọc các bài viết liên quan đến phóng sinh của cả nhà & đọc cuốn Công đức phóng sinh.
Em hiểu rằng: Giúp người là việc tốt, là việc nên làm nhưng thật khó để tặng họ thêm câu niệm Phật vì chắc gì họ đã nhận. Nhiều lúc em cho người ăn xin chút tiền rồi nói với họ " A Di Đà Phật" nhưng họ lướt qua mình rất nhanh giữa cuộc sống xô bồ này. Trong lòng em nghĩ, chưa chắc họ đã có ấn tượng với câu niệm Phật nhưng có lẽ sau này, một lúc nào đó, họ nhớ đến, họ niệm Phật thì sao?
Giờ khi đã hiểu hơn về việc làm phóng sinh, em biết rằng cứu 1 sinh mạng khi đứng trước nguy cơ bị giết hại cũng cần thiết, gấp gáp rất nhiều so với làm việc thiện (vì có nhiều người không biết đến đạo Phật vẫn làm việc thiện nhưng không phải ai cũng hiều nên làm phóng sinh, cứu giúp loài vât). Mình làm phóng sinh, mình quy y & gieo câu niệm Phật cho các loài vật, có lẽ nó chẳng nghe thấy, chẳng hiểu nhưng ít nhất đã cứu giúp nó mãn thân thoát khỏi 3 đường ác, có khả năng được tái sinh vào các đường tốt, thậm chí được vãng sinh luôn về với Phật. Nhiều lúc em nghĩ rằng, có lẽ vô lượng kiếp mình cũng đã là súc sinh, may nhờ thiện tri thức cứu thoát mà kiếp này được làm người, được biết đến Phật pháp mà phát nguyện tu hành cầu về Tây phương. Vì thế trong em hiểu hơn rất nhiều việc cần thiết phải phóng sinh & mong muốn được thực hành phóng sinh càng nhiều càng tốt. Em chia sẻ suy nghĩ này của mình với mong muốn những ai còn chưa hiểu về ý nghĩa của việc phóng sinh có thể có 1 suy nghĩ khác, có thể ngộ ra điều j đó giống em đã ngộ ra vậy.
Dạo này em rất thích đọc về các mẩu chuyện phóng sinh, kể cả là các tích cổ ngày trước vì thực tế em đọc xong thấy lòng rất hoan hỉ, thấy trong rất nhiều trường hợp khác nhau mỗi người lại có một cách thực hành việc phóng sinh riêng. Tuy nhiên được nghe các đạo hữu của mình chia sẻ những điều vi diệu khi thực hành phóng sinh thì đúng là thấy gương sáng ngay trước mặt, thấy mình cần phải học hỏi & cố gắng tu tập nhiều hơn ah. Vì thế em nghĩ rằng cả nhà mình ai sưu tầm được những mẩu chuyện phóng sinh hay, cảm nhận được những điều vi diệu từ việc phóng sinh thì hay tiếp tục chia sẻ cùng các đạo hữu khác ah!

Quảng tiến
23-03-2010, 22:16
Dù sao QT cũng thấy những câu chuyện của Diệu Bích có ý nghĩa vì đã khuyến khích mọi người biết làm điều thiện mang lại lợi ích cho bản thân và chúng sinh. QT chưa hiểu nhiều về Phật Pháp cũng như ý nghĩa của phóng sinh, chỉ biết rằng khi thấy những chú chim được tự do vỗ cánh, những chú cá tự do bơi lội trong lòng thấy rất an lạc, hoan hỉ. Cảm giác ấy thật khó diễn tả bằng lời...QT nghĩ rằng tuy các loài vật không nghe được những gì ta nói nhưng sẽ hiểu được câu niệm Phật nhờ thiện tâm của những người phóng sinh cảm ứng. Đối với việc phóng sinh QT rất cảm phục sự nhiệt tình của Diệu Bích và các đạo hữu khác Hội Bông Sen. Từ ngày tham gia HBS, QT đã có duyên được thực hành nhiều hơn việc phóng sinh cũng như tu tập. Có lẽ QT có được phước duyên đó cũng nhờ ngày trước đã phóng sinh......

hungnam78
24-08-2010, 10:41
Chào Diệu Bích,
Những kinh nghiệm DB kể lại cho mọi người quả là bất khả tư nghị, không thể nghĩ bàn được.
Cảm ơn bạn đã chia sẻ.