PDA

Xem bản đầy đủ : Hoa nghiêm niệm phật tam muội luận


Nguyên Đạo
26-06-2010, 08:21
Hoa Nghiêm Niệm Phật Tam Muội
Bồ Tát giới đệ tử Bành Tế Thanh luận (*)
Việt dịch: Sư Bà Hải Triều Âm

Pháp môn Niệm Phật ước lược có hai: phổ niệm và chuyên niệm. Kinh Quán Phật Tướng Hải và kinh Phật Bất Tư Nghì Cảnh Giới dạy phổ niệm. Kinh A Sơ Bệ và kinh A Di Đà đặc biệt dạy chuyên niệm. Nay Kinh Hoa Nghiêm, một và nhiều tương nhập, chủ và bạn giao dung, tự và tha tương tức, cũng chuyên cũng phổ, lược nêu năm nghĩa :
i/- Niệm Pháp-thân Phật, trực chỉ tự tánh chúng sanh. Chân tâm chúng ta rộng lớn chu biến không nơi nào không có. Phẩm Như Lai Xuất Hiện nói: "Mười phương pháp giới niệm niệm vẫn có chư Phật thành Chánh Giác. Vì tâm Phật, tâm chúng sanh đồng thể không rời nhau nên việc này các Bồ-tát đều rõ biết". Lại nói: "Không một chúng sanh nào không đủ trí tuệ Như Lai, chỉ vì vọng tưởng điên đảo chấp trước mà không chứng được. Nếu lìa vọng tưởng thì Nhất Thiết Trí ắt được hiện tiền". Làm thế nào lìa vọng tưởng? Nên biết những điên đảo chấp trước của chúng sanh bản thể vốn là Pháp-thân tịch diệt thanh tịnh. Chỗ chứng của chư Phật không chi khác là chứng được chân tánh của chúng sanh. Nếu tin được như thế thì trở về, niệm niệm không mê, không chấp ngã sở. Cứ con đường ấy khởi hành. Nơi thân không chấp ngã, chỗ tu không vướng mắc, với pháp chẳng cố trụ. Trải qua các ngôi vị Trụ, Hành, Hồi Hướng, Thập Địa, luyện đức từ bi thì đâu rời đương niệm mà nhân quả viên thành. Cho nên nói vừa phát tâm Bồ-đề liền thành Chánh Giác.
Các phẩm Hiền Thủ, Sơ Phát Tâm Công Đức rộng nói việc này. Như vậy niệm Phật sẽ thấy thân Phật ở khắp mọi nơi.
Phẩm Quang Minh Giác, đức Thế Tôn phóng trăm ức quang minh, từ ba ngàn đại thiên thế giới khắp chiếu 10 phương. Văn Thù kệ rằng: "Cứ lìa các kiến chấp, quán Như Lai, thế là nhập chánh tín". Phẩm Xuất Hiện cũng nói: "Bồ-tát không nên nơi một pháp, một sự, một thân, một quốc độ, một chúng sanh mà thấy Như Lai. Phải thấy Như Lai như hư không, vào khắp sắc tượng, chẳng đến chẳng không đến. Vì hư không không thân. Thân Như Lai cũng thế, ở khắp nơi nơi tại khắp chúng sanh, ở hết thảy pháp, hết thảy quốc độ. Không đến chẳng phải không đến. Như Lai không thân cố định, chỉ vì chúng sanh mà hiện thân". Lại nói: "Bồ-tát trí tuệ biết chẳng những Chân Như Thật Tế là cảnh giới Như Lai mà tất cả cảnh giới chúng sanh đều là cảnh giới Như Lai". Đây là niệm tự tánh Phật cũng gọi tự tánh niệm Phật. Tự tánh niệm Phật là không có tâm năng niệm ngoài Phật. Niệm tự tánh Phật là không có Phật sở niệm ngoài tâm. Vào được môn này, công đức một niệm như hư không, không có hạn lượng.
Kinh Hoa Nghiêm nổi tiếng có nhẽ vì câu: "Lạ lắm thay ! Hết thảy chúng sanh đều đầy đủ trí tuệ đức tướng Như Lai". Câu nói: "Tất cả chúng sanh đều thành Phật" thật là thâm diệu, thật là quan trọng. Chúng sanh luân chuyển trong 6 đạo, không luận đến mức độ nào, đều có Phật tánh. Phật tánh không bao giờ hư hoại, đồng thể, bình đẳng với 10 phương chư Phật. Niệm Pháp-thân Phật là niệm thể tánh bình đẳng ấy. Như Lai Tạng và Pháp-thân bản chất giống nhau. Chỉ khác biệt là còn phiền não trói buộc gọi là Như Lai Tạng. Lìa phiền não gọi là Như Lai Pháp-thân. Ở phàm phu gọi là Như Lai Tạng. Ở Phật gọi là Như Lai Pháp-thân. Cũng như mặt trời bị mây mù và mặt trời đã ra khỏi mây mù. Như Lai Tạng là nhân. Pháp-thân là quả. Nhân quả không 2 không khác, đều là tự tánh thanh tịnh tạng.
ii/- Niệm Báo Thân và hóa thân Phật. Vô tận trang nghiêm, vô biên Phật sự lấy Phổ Quang Minh Trí làm thể. Phẩm Thế Chủ Diệu Nghiêm nói:
"Trí nhập tam thế, tất đều bình đẳng.
Thân sung mãn tất cả thế gian.
Âm thanh phổ thuận 10 phương quốc độ.
Như hư không hàm vạn tượng không phân biệt".
Báo thân Phật quả là công đức rốt ráo viên mãn, chứng được Vô Dư Niết bàn, đoạn hết ngũ trụ phiền não, vĩnh viễn xa lìa cả 2 sanh tử phận đoạn và biến dịch. Cảnh là thật tướng các pháp. Trí là Ðệ Nhất Nghĩa Bồ-đề.
Như Lai Tạng như châu báu bị rớt vào hầm phân. Thể tánh tuy vẫn là châu báu nhưng hiện tại đang bị bao quanh toàn nhơ uế. Phàm phu Nhị Thừa còn ở trong vòng nhị kiến (thấy 2: thấy tương đối) dẫn sanh các thứ tà kiến mê si. Đức Phật đã diệt sạch phiền não tạng nên Báo Thân đồng Pháp-thân đủ 4 đức thường, lạc, ngã, tịnh.
Kỳ thật, cứu cánh Chân Như vẫn thường hằng bất biến. Trí tuệ và công đức vô biên vẫn không lìa chân thật tức là Phật tánh (Như Lai Tạng). Đây là nơi nương tựa để có thể thành Phật. Từ cảnh trí cứu cánh của Như Lai, truy cầu căn nguyên thấy là Như Lai Tạng chúng ta vốn có. Chỉ cần xứng tánh, phát triển trí năng thì chúng ta sẽ đạt công đức Như Lai. Như Lai là mục đích cứu cánh chúng ta tiến tới. Tư tưởng chân thường diệu hữu bất không này được thể hiện và phát huy đến cực điểm trong kinh Hoa Nghiêm.
Phàm phu nghe pháp, nhập lý, được Căn Bản Trí. Nếu không y trí này khởi hạnh đại bi, viên tu viên chứng, sẽ đọa cảnh giới Nhị Thừa, chẳng được đại dụng của chư Phật. Cho nên 6 phẩm sơ hội toàn hiển Như Lai quả đức. Hội 2 đến hội 8, 32 phẩm chỉ rõ thứ lớp, thềm thang tiến bước, thẳng tới Bồ-đề. Khiến cho hành giả thiệu long trí cảnh, rốt ráo các hạnh môn, không thủ thiên không mà trang nghiêm Phật độ.
Một phẩm Phổ Hiền Tam Muội ở sơ hội chính hiển toàn thể Phật Hoa Nghiêm. Phổ Hiền Bồ-tát nhập Nhất Thiết Chư Phật Tỳ Lư Giá Na Tạng Thân Tam Muội. Tam muội này y pháp giới, xứng tánh biến chu tất cả các cõi nước nhiều như vi trần. Phẩm Thế Giới Thành Tựu và phẩm Hoa Tạng Thế Giới chỉ bày các quốc độ tịnh uế duy tâm. Với người vào sâu biển nguyện Phổ Hiền, ở ngay trần lao phồn hưng đại dụng, thì tất cả xứ chẳng đâu không phải đất Phật. Hết thảy thời, không lúc nào chẳng làm việc Phật.
Các tri thức của Thiện Tài đồng tử cầu học: Đức Vân tỳ-kheo, Giải Thoát trưởng giả, Tỳ Sắt Chi La cư sĩ đều lấy một môn niệm Phật làm phương tiện giải thoát.
Đức Vân nói: "Ta được tự tại quyết định giải lực, mắt tin thanh tịnh, trí quang chiếu diệu, khắp quán cảnh giới lìa hết thảy chướng". Thiện xảo quan sát, phổ nhãn minh triệt là niệm Pháp Thân Phật.
"Đi khắp 10 phương hết thảy quốc độ, cung kính cúng dường tất cả chư Phật, vâng giữ hết thảy Chánh Pháp, thường thấy tất cả chư Phật" là niệm Báo Thân Phật.
Từ Pháp Thân khởi Hóa Thân. Pháp Thân đã vô lượng thì Hóa Thân cũng vô cùng. Văn dưới nói: "Thấy phương Đông vi trần số Phật. Tây, Nam, Bắc cũng thế. Đây là Ức niệm nhất thiết chư Phật cảnh giới trí tuệ quang minh phổ kiến pháp môn".
Chư Phật riêng không cảnh giới. Chỉ dùng trí tuệ quang minh tùy thuận chúng sanh làm Phật sự. Người niệm Phật vì đầy đủ tin hiểu nên vào được trí tuệ Phật. Vì vậy đủ quán hạnh nên thấy quang minh Phật. Trí tuệ quang minh như thế nương duyên nhân mà hiển phát. Văn dưới Đức Vân nói luôn một lúc 21 môn niệm Phật của các Ðại Bồ tát. Tận 10 phương 3 đời nơi mỗi đầu lông, từng niệm từng niệm đều có Phật xuất thế, Phật nói pháp, Phật diệt độ. Đều lấy tự tâm vô biên trí hạnh làm thể. Niệm Phật Tam muội khắp nhiếp tất cả tam muội.
Giải Thoát trưởng giả nói: “Ta vào Như Lai Vô Ngại Trang Nghiêm Giải Thoát Môn, thấy 10 phương, mỗi phương 10 Phật sát vi trần số Như Lai. Chư Phật không đến đây, ta cũng không đến quý Ngài. Ta muốn thấy Phật A Di Đà ở An Lạc, Tỳ Lư Giá Na Như Lai ở thế giới Bảo Sư Tử Trang Nghiêm... Như vậy tất cả đều thấy ngay. Biết tâm năng kiến, Phật sở kiến, như mộng, như huyễn, như ảnh, như vang. Thấy biết nhớ nghĩ đều do tự tâm". Vô ngại trang nghiêm giải thoát là lìa tất cả tướng mà thành tất cả tướng. Vì coi như mộng, như huyễn mà không hoại cảnh mộng huyễn (như đức quán Thế Âm, khi tu thì nhập tánh nghe, buông âm thanh. Nhưng đến ngày chứng quả lại tầm thanh cứu khổ). Nếu không vào pháp môn này sẽ như các ngài Xá Lợi Phất và Mục Kiền Liên... ở trong rừng Kỳ Đà mà không thấy cảnh giới thần lực của Như Lai vì thiện căn không đồng.
Tỳ Sắt Chi La nói: "Mở cửa tháp chiên đàn tòa của Như Lai, ta được tam muội tên là Phật Chủng Vô Tận, theo thứ lớp ta thấy tất cả chư Phật của thế giới này, đức Ca Diếp, đức Câu Na Hàm Mâu Ni cho đến bất khả thuyết vi trần số Phật". Phật chủng vô tận như thế đều do Phổ Hiền hạnh nguyện sanh ra. Phổ Hiền hạnh nguyện là: “Hư không giới tận, chúng sanh giới tận, chúng sanh nghiệp tận, chúng sanh phiền não tận, nguyện tôi mới cùng. Vì 4 thứ này vô tận, Phật chủng cũng vô tận”. Nên nói: "Ta biết 10 phương tất cả Như Lai rốt ráo không nhập Niết-bàn". Nên biết Hóa Thân Phật cai hết thảy con số như phẩm A Tăng Kỳ đã nói, suốt thời gian như phẩm Như Lai Thọ Lượng đã nói, khắp các nơi như phẩm Bồ Tát Trụ Xứ đã nói.
Niệm Pháp Thân Phật để biết gốc nguồn là nơi nương tựa. Niệm Báo Thân Phật để biết công đức bao la chư Phật đã viên mãn. Hóa Thân Phật là nghĩa nhiếp thọ. Đức Phật hiện thân như chúng sanh để thâu nhiếp họ và truyền trao giáo pháp. Phật Pháp thấm nhuần vào thân tâm, hình dung lên lời nói và nếp sống. Nếu không thì Pháp Thân bình đẳng, Báo Thân cứu cánh của Phật đối với chúng ta ích gì? Dù nguồn gốc là Phật tánh mà thật tế vẫn cứ y nhiên phàm phu, ái dục vẫn vương, 3 độc chẳng dứt, thật là đáng thương.
Thiên bách ức hóa thân Thích Ca xuất thế để làm điển hình hùng lực phát triển nguồn gốc công đức trí tuệ. Đánh thức chúng ta, khuyên noi gương dũng mãnh xé màn vô minh. Chúng ta học và hiểu, Phật Pháp từ thâm tâm thể hiện. Chúng ta sẽ quyết chí, nhân Như Lai Tạng bình đẳng vốn sẵn đầy đủ của tất cả chúng sanh, hoàn thành cứu cánh Như Lai công đức. Như thế gọi là Hoa Nghiêm. Sự nghiệp Hoa Nghiêm chính chúng ta phải thực hiện, chớ không phải ai khác.
iii/ Niệm Phật danh hiệu thành tựu tối thắng phương tiện. Pháp Thân không nêu biểu, nương danh hiệu mà hiện. Báo Thân, Hóa Thân đều nhờ danh hiệu mà được chỉ bày. Phẩm Tu Di Kệ Tán: "Thà chịu khổ địa ngục được nghe danh hiệu Phật, không muốn hưởng vô lượng vui mà chẳng được nghe danh hiệu Phật". Nghe danh hiệu Phật là đã được kết duyên thù thắng huống chi luôn luôn thường niệm. Kinh Văn Thù Bát Nhã nói: "Muốn vào Nhất Hạnh tam muội nên ở chỗ vắng vẻ, điều hòa tâm ý, buông xả cảnh trần, chuyên xưng danh hiệu một vị Phật. Đoan thân chính hướng về phương sở của Ngài. Tương tục tưởng nhớ một vị Phật tức là niệm quá khứ vị lai hiện tại 10 phương chư Phật. Công đức niệm một vị Phật với công đức niệm vô lượng Phật không khác”.
Kinh A Di Đà lấy chấp trì danh hiệu làm chánh nhân vãng sanh. Cho nên biết công đức danh hiệu không thể nghĩ bàn. Phẩm Đâu Suất Kệ Tán: "Người nào lấy Phật làm cảnh giới, chuyên niệm không thôi sẽ thấy vô số Phật". Phẩm Hiền Thủ nói: "Nếu thường niệm Phật, tâm không động loạn, ắt thường thấy vô lượng Phật. Nếu thường thấy vô lượng Phật ắt biết Như Lai thường trụ". Kệ trên luận về trì danh nên dùng chữ "số". Kệ sau từ Hóa Thân, Báo Thân mà tới Pháp Thân cho nên dùng 2 chữ "vô lượng". Người ta biết con số có lượng mà không biết con số lìa lượng. Biết đếm số của danh mà không biết lìa số của danh. Biết lìa số của danh thì trọn ngày niệm mà ly niệm. Vì lìa lượng của số nên một Phật là tất cả Phật. Phẩm Tùy Hảo Quang Minh nói: "Ta nói ngã mà không chấp ngã, ngã sở. Tất cả chư Phật cũng vậy, tự nói là Phật mà không chấp ngã, ngã sở".
Song người mới tu phải dùng con số để hàng ngày khắc định thời khóa công phu. Từ một đến vạn, từ vạn đến ức, tâm không lìa Phật, Phật không rời tâm. Như mặt trăng đáy nước, trăng đâu có ở trong nước. Như xuân tại cành hoa, xuân cũng chẳng ở ngoài cành hoa. Như thế niệm Phật, danh hiệu tức Pháp Thân vì tánh của danh hiệu bất khả đắc. Pháp Thân tức danh hiệu vì Pháp Thân ở khắp tất cả. Cho đến Báo Thân, Hóa Thân cũng chẳng khác danh hiệu. Phẩm Như Lai Danh Hiệu nói: "Một danh hiệu Như Lai ngang với pháp giới hư không giới. Tùy chúng sanh tâm mỗi mỗi thấy sai biệt". Phẩm Tỳ Lư Giá Na xưng dẫn các cổ Phật, lấy một Tỳ Lư đại diện vì tất cả chư Phật đều có Tỳ Lư tạng thân, cổ kim chẳng khác. Như thế trì một Phật danh toàn thâu pháp giới. Chẳng quá khứ, hiện tại, vị lai; cũng chẳng Đông, Tây, Nam, Bắc. Mười phương ba đời ở ngay đương niệm. Chứng được chỗ này, không trải sát na, thành Phật đã xong.
iV/ Niệm Tỳ Lư Giá Na Phật đốn nhập Hoa Nghiêm pháp giới. Như phẩm Thế Chủ Diệu Nghiêm, 10 phương đại Bồ tát cùng Thiên long quỷ thần nói về pháp môn tự chứng, lấy Như Lai quả địa phát khởi lòng tin hiểu cho người, đưa người vào Niệm Phật tam muội. Từ phẩm Như Lai Hiện Tướng cho đến Tín, Trụ, Hành, Hồi Hướng, mỗi phẩm đều có 10 phương các đại Bồ tát và các thế chủ nói kệ tán Phật. Riêng phẩm Thập Địa, mỗi Địa đều nói: "Không lìa niệm Phật, niệm Pháp, niệm Tăng" thế thì biết các ngôi vị cao thấp khác nhau, không ngôi nào chẳng lấy Niệm Phật làm bản hạnh. Phật Phật đạo đồng. Cử một đức Tỳ Lư là nhiếp không cùng tận.
Mười hạnh nguyện Phổ Hiền, môn Thường Theo Phật Học: "Như ở cõi Ta Bà, đức Tỳ Lư Giá Na từ sơ phát tâm tinh tấn bố thí bất khả thuyết bất khả thuyết thân mệnh cho đến khi thành Bồ Ðề. Như thế tôi thường theo học". Bổn Sư ta, nhân địa tu hành quảng đại vô biên không thể nghĩ bàn, cảm quả báo cũng quảng đại vô biên không thể nghĩ bàn. Bậc tu hành chân thành tin hiểu ta có Phật tánh, liền khởi tâm dũng mãnh, tâm quyết định, tâm gánh vác. Như thế cùng với đức Bổn Sư lúc sơ phát tâm không khác.
Tịch Tịnh Âm Hải Dạ thần nói: "Ta được Niệm Niệm Xuất Sanh Quảng Ðại Bồ Tát Trang Nghiêm Giải Thoát. Đã vào 10 bất khả thuyết bất khả thuyết Phật sát vi trần số biển pháp giới an lập, thấy ở nơi mỗi biển, trong mỗi hạt bụi đều có bất khả thuyết bất khả thuyết Phật sát vi trần cõi Phật. Mỗi cõi đều có Tỳ Lư Giá Na ngồi đạo tràng thành Chánh Giác, hiện các thần biến, mỗi mỗi khắp tất cả biển pháp giới".
Khai Phu Thọ Hoa Dạ thần vào Xuất Sanh Quảng Ðại Quang Minh Giải Thoát môn, hễ nhớ nghĩ tới biển công hạnh của đức Tỳ Lư Giá Na, liền được thấy rõ ràng.
Diệu Đức Viên Mãn thần được Tự Tại Thọ Sanh Giải Thoát môn, vào biển Tỳ Lư Giá Na vô lượng thọ sanh, cũng thấy Như Lai thị hiện thọ sanh không gián đoạn, trong vô lượng cõi. Như thế tận 10 phương giới không nơi nào bằng một đầu kim chẳng phải là pháp giới Tỳ Lư. Thế gọi là niệm Phật pháp giới cũng gọi là niệm khắp tất cả Phật.
Thiện Tài đồng tử đầu tiên tham học Đức Vân được dạy pháp môn Niệm Phật. Đến cuối cùng lại được Phổ Hiền Bồ tát vì nói kệ xưng tán Như Lai công đức, như thế nghĩa là vẫn y như cũ, không lìa pháp môn Niệm Phật.
Kệ rằng :
"Hoặc thấy thế giới đẹp khôn sánh, đã được Phật nghiêm tịnh từ vô lượng kiếp. Đức Tỳ Lư Giá Na tối thắng tôn nơi đây giác ngộ thành Bồ Ðề. Hoặc thấy Phật Vô Lượng Thọ. Các Bồ tát như Quán Tự Tại vây quanh, đều đã trụ ngôi Quán Ðỉnh, tràn đầy 10 phương các thế giới".
Lại nói :
"Hoặc thấy Thích Ca thành Phật đạo đã trải bất tư nghì kiếp. Hoặc thấy nay mới là Bồ Tát đang làm lợi ích chúng sanh. Hoặc thấy Như Lai Vô Lượng Thọ trao ký cho các Bồ tát thành vô thượng đại đạo sư, sẽ bổ xứ về cõi An Lạc".
Cho nên biết pháp giới chư Phật biến nhiếp biến dung. Di Đà là toàn thể Giá Na. Cực Lạc chẳng lìa Hoa Tạng. Tùy tâm chúng sanh thấy, mỗi mỗi không đồng. Phật bản lai thường bất động.
V/ Niệm Cực Lạc thế giới Phật A Di Đà, viên mãn Phổ Hiền hạnh nguyện.
Phẩm Phổ Hiền Hạnh Nguyện: “Muốn thành Như Lai công đức phải tu 10 hạnh nguyện quảng đại. Thọ trì đọc tụng 10 nguyện vương này, mệnh chung liền được vãng sanh Cực Lạc thế giới”.
Kinh Hoa Nghiêm chuyên hiển cảnh giới Tỳ Lư, làm sao cuối cùng quy về Cực Lạc? Bởi vì A Di Đà là Vô Lượng Quang. Tỳ Lư Giá Na là Quang Minh Biến Chiếu. Vì đồng một thể nên chẳng đến đi. Vì trong một thể cũng chẳng ngại có đi có đến. Đại Thừa Khởi Tín Luận: "Chúng sanh mới học đạo, mong cầu chánh tín, sợ rằng ở cõi Ta Bà chẳng thường gặp Phật thân thừa cúng dường, tâm dễ thoái lui. Như Lai có thắng phương tiện nhiếp hộ tín tâm, dạy chuyên niệm Tây phương An Lạc thế giới A Di Đà Phật. Bao nhiêu thiện căn tu được, hồi hướng nguyện cầu sanh thế giới kia, liền được vãng sanh. Vì thường thấy Phật nên không thoái lui".
Tỳ Lư báo độ thì Nhị Thừa và phàm phu không phần. Còn bên Cực Lạc lại phân trương 9 phẩm đón rước cả vạn loài. Một phen vãng sanh cắt ngang sanh tử. Các kinh so sánh 2 cõi hơn kém đã nhiều. Đây không cần nhắc lại. Có kinh dạy 10 niệm. Có kinh dạy từ 1 đến 7 ngày. Có kinh dạy quán thân trượng sáu. Có kinh dạy quán thân 60 vạn ức na do tha hằng hà sa do tuần. Chung quy chẳng ra ngoài số lượng. Đâu bằng Hoa Nghiêm một niệm phổ quán, dọc suốt ba đời ngang bằng thập hư. Sơ phát tâm liền siêu số lượng. Bao nhiêu tịnh nhân đều tối thù thắng. 48 nguyện Phật A Di Đà khắp nhiếp chúng sanh. Phổ Hiền hạnh vương thể hàm hư không, tơ hào không có phân cách. Vì vậy thời gian không dời đổi, không gian chẳng xê dịch, nhậm vận vãng sanh, hoàn đồng bản giác.
Văn dưới nói: "Tới rồi liền thấy Phật A Di Đà, Văn Thù, Phổ Hiền, Quán Âm, Di Lặc..." Văn Thù, Phổ Hiền không lìa cõi này mà vẫn ở phương kia. Tùy tâm chúng sanh niệm niệm xuất hiện. Nên biết Phật A Di Đà ở cõi Cực Lạc thường chuyển kinh Hoa Nghiêm không gián đoạn.
Nếu không có diệu trí quan sát, không sao tỏ được tâm ta vốn đủ tịnh nhân. Cho nên đầu tiên thiện tri thức số một là Văn Thù. Lại nếu không đại nguyện trang nghiêm cũng chẳng thể viên mãn tịnh quả mà tâm ta vốn đủ. Cho nên cuối cùng Phổ Hiền chung kết.
Quán Âm, Di Lặc, một bổ xứ Di Đà, một bổ xứ Thích Ca, hai Thánh đồng hội để chứng Lạc Bang, Hoa Tạng không một chẳng hai. Di Lặc quan sát 10 phương duy thức. Thức tâm viên minh vào Viên Thành Thật. Đây là chính nhân Tịnh Ðộ. Quán Âm do như huyễn văn huân vô tác diệu lực, vào các quốc độ thành tựu Bồ Ðề. Đây là cực quả của Tịnh Ðộ.
Văn dưới nói: “Người ấy tự thấy sanh trong hoa sen, mong Phật thọ ký. Được thọ ký rồi, suốt đời vị lai dùng trí tuệ lực lợi ích chúng sanh. Chẳng bao lâu sẽ ngồi tòa Bồ Ðề, nơi đạo tràng hàng phục ma quân, thành Ðẳng Chánh Giác, chuyển diệu pháp luân, khiến cho vô lượng chúng sanh phát tâm Bồ Ðề, đồng chứng đạo quả”.
Toàn bộ Hoa Nghiêm ở nơi kết quả này. Ai người trí tuệ hãy quyết tin vào. Một niệm rụt rè, luân hồi vô tận! Ô hô! Khổ thay!
Nhiếp thọ chánh pháp cần 3 yếu tố: Tín, Nguyện, Hạnh. Chí chuyên cần dựa lòng hâm mộ. Hâm mộ y chỉ Tín và là động lực của tâm nguyện cầu, khiến phát khởi ý chí tinh tấn thực hành.
Về nghĩa chân thường diệu hữu trong Ðại Thừa Phật Pháp thì Tín đặc biệt trọng yếu. Lòng tin không chân thành tha thiết thì dù thông hiểu giáo lý mà vẫn chẳng thật hành. Cần phải tin chắc nhân sanh đang bị trăm khổ bức bách. Tin Phật Pháp có khả năng cứu độ chúng sanh. Tin công đức Phật vô biên, trí tuệ Phật vĩ đại, giáo pháp của Phật chân chánh. Tin quyết chắc đạo Phật đã đề xướng lên nghĩa cứu cánh của Nhất Thừa thật không hư vọng. Có tin mới chịu phát nguyện, rồi từ nguyện khởi hạnh. Tín tâm là bước đầu của sự nghiệp học đạo, thọ Tam Quy, vào chánh giáo. Kinh Hoa Nghiêm nói: “Tin là mẹ các công đức lành”. Trí Độ Luận nói: “Có Tin như có tay, vào núi báu Phật Pháp không luống uổng”.
Phật Pháp là kết tinh của vô biên trí tuệ, là nguồn gốc của tất cả công đức quý báu. Có Tín Nguyện Hạnh mới vào được cửa Phật thừa. Y đức lập danh thì HOA chỉ cho các thứ công đức. Thánh Hiền tự trang nghiêm bằng công đức. Kinh Hoa Nghiêm lấy đại hạnh của Bồ tát làm HOA để trang nghiêm Phật quả. Pháp Thân tức Như Lai Tạng, chúng sanh nào cũng vốn sẵn nhưng không hiển bày vì không có công đức trang nghiêm. Nhân thiên công đức, Nhị Thừa công đức đều trang nghiêm nhưng đại hạnh Bồ Tát đặc biệt thơm tươi rực rỡ nên ví như HOA.
Hỏi: 5 môn kể trên cần vào 1 môn hay phải học cả 5 ?
Đáp: Thượng căn lợi trí rõ được tự tánh Di Đà, minh bạch duy tâm Tịnh Ðộ. Nêu Pháp Thân là nhiếp không cùng tận. Lý thì đốn ngộ, sự phải tập dần. Giáo chỉ Hoa Nghiêm, Sơ Trụ tức đồng chư Phật. Xong vẫn Tín, Trụ, Hành, Hồi Hướng tiến tu. Chẳng ai không đi đường ấy mà tới Diệu Giác. Thứ lớp rõ ràng. Thủy chung cho đến 10 Địa. Do đại nguyện lực, khoảnh khắc một niệm thấy na do tha Phật. Còn trên quả địa cầu này, tùy chỗ đã thấy Phật mà có các thứ sai khác.
Cõi này người tu dù đã phục hoặc phát ngộ nhưng chưa chứng vô sanh, sao thoát thân sau? Không nương Phật lực, công hạnh khó viên. Cần hướng về Lạc bang, thân thừa thọ ký, tịnh các tập khí mới mãn nguyện vương. Đây là một cửa mở nẻo siêu vượt diệu trang nghiêm. Ai còn thô hoặc, chưa hết nghi tình thì càng phải chuyên trì một danh hiệu Phật. Kiền cần phát nguyện như con thơ nhớ mẹ, lấy chết làm hẹn kỳ lại thêm giáo quán huân tu, trợ phát thắng trí, cảm ứng đạo giao, công không luống uổng. Như đây toàn bằng một niệm mà nhiếp đủ các môn. Một nguồn lợi lớn quý báu, nhất định phải hồi đầu chuyển não.
Hỏi: Anh thích pháp môn Niệm Phật, sao không dùng các kinh về Tịnh Ðộ mà lại đem tâm chú trọng vào Hoa Nghiêm. Căn cứ nơi quả để tìm hiểu nhân, 2 đường lối khó hợp.
Đáp: Kinh Vô Lượng Thọ phần Tựa khuyến tiến người tu, 3 ngôi vãng sanh đều dạy phải phát tâm Bồ Ðề. Song nếu không rõ Phật trí, bất tư nghì trí, vô đẳng vô luân tối thượng thắng trí, tuy có niệm Phật mà lòng chưa quyết tin thì dù tu công đức vẫn đọa biên địa. Ai thành tâm muốn ngồi tòa sen báu, đăng ngôi bất thoái, phải y Văn Thù trí, vững nguyện Phổ Hiền, hồi hướng vãng sanh. Nay kinh Hoa Nghiêm chính hợp lời dạy. Thượng phẩm thượng sanh trong Quán Kinh cũng đòi điều kiện là phải tụng đọc Ðại Thừa Phương Ðẳng kinh điển. Kinh Hoa Nghiêm là đệ nhất tối tôn. Nhân quả không sai, đâu có lạc nẻo.
Hỏi: Hoa Nghiêm pháp giới trùng trùng mật nghĩa, dùng vô lượng Tu-đa-la làm quyến thuộc, làm sao một môn Niệm Phật mà phổ nhiếp được ?
Đáp: Thành thật mà nói, giáo chỉ rộng sâu, tự có phương tiện cho sơ tâm vào đạo. Vào một môn này bèn khắp suốt vô biên pháp giới. Thiện Tài đồng tử nơi một chân lông của Phổ Hiền, qua bất khả thuyết bất khả thuyết vi trần số thế giới, tận kiếp vị lai, niệm niệm chu biến vô biên sát hải. Người niệm Phật cũng thế vì một niệm vốn vô lượng.
Pháp giới quán rất nhiều nhưng đặc biệt thiết thật có 3:
1. Chân không môn, lọc vọng tình để hiển lý tức là niệm Pháp Thân Phật.
2. Lý sự vô ngại môn, dung hòa lý sự để hiển dụng tức là niệm Phật công đức.
3. Chu biến hàm dung môn, nhiếp sự sự để hiển nguồn gốc tức là niệm danh hiệu Phật.
Thanh Lương Sớ Sao chia làm 4 pháp giới :
1. Nhất tâm niệm Phật không tạp nghiệp khác tức nhập sự pháp giới.
2. Tâm và Phật đều vong, nhất chân độc thoát tức vào lý pháp giới.
3. Tức tâm tức Phật, đại dụng tề trương tức nhập lý sự vô ngại pháp giới.
4. Phi tâm phi Phật thần diệu khó lường tức nhập sự sự vô ngại pháp giới.
Phải biết một môn Niệm Phật không pháp nào chẳng nhiếp. Cho nên kinh Hoa Nghiêm tôn trọng đức Tỳ Lư, lấy Cực Lạc làm chỗ quay về. Đã gần Di Đà không lìa Hoa Tạng, châu báu của nhà vốn đủ tha hồ thọ dụng. Không vào môn này trọn không cứu cánh.
Hỏi: Phương Sơn Luận cho rằng Tịnh Ðộ ở phương khác là quyền chẳng phải thật. Lời bàn này làm sao cho thông ?
Đáp: Giáo chia 4 cõi.
1. Thường Tịch Quang độ là cõi của Phật.
2. Thật Báo độ là chỗ của Pháp Thân Bồ tát.
3. Hữu Dư độ là chỗ của Nhị Thừa.
4. Đồng Cư độ là nơi phàm Thánh chung ở, gồm cả uế tịnh.
Người tu ở Ta Bà do lực chuyên niệm, tập các công đức, hồi hướng Tây phương. Hoặc nghiệp chưa đoạn, sanh về Đồng Cư. Hân tịnh chán uế nếu tha thiết, thô lậu tiêu dần, nghe pháp tăng tiến, sanh về Hữu Dư. Nếu tu nhân Viên giáo, thâm đạt thật tướng, dùng Phổ Hiền hạnh nguyện hồi hướng vãng sanh, cảm cõi Thật Báo. Thân thừa thọ ký, phần chứng Tịch Quang. Cho nên người tại quyền thừa, tất cả đều quyền như hóa thành trong kinh Pháp Hoa vì chẳng ngoài tự tâm. Người rõ Thật Tướng, tất cả đều thật như Cực Lạc ở kinh này. Vì toàn đủ Hoa Tạng.
Khi Phương Sơn làm luận, phẩm Hạnh Nguyện chưa tới Trung Hoa. Cho nên ở một môn Tịnh Ðộ tẽ sinh phân biệt, trở lại thấy kinh văn trái nghịch. Nên biết từ chân khởi huyễn tức huyễn toàn chân, sanh diệt đều lìa, tự tha không hai, một niệm viên dung phổ chu pháp giới mới là Trung Ðạo liễu nghĩa Nhất Thừa. Đề xướng khẩn thiết của Phương Sơn chỉ ở chỗ Thập Trụ sơ tâm tức thành Chánh Giác. Song y giáo pháp thì chính cùng với Ðại Thừa không khác. Ở ngôi Viên Tín, hết kiến tư hoặc lại đoạn trần sa tiến vào Viên Trụ, dung phá vô minh, chứng Vô Sanh Nhẫn, vị ngang Sơ Địa Biệt giáo. Nếu y tự lực như bọn mê muội chợt mong ngôi báu, cho bản lai là Phật, không lạc giai cấp. Phải nương thiện xảo phương tiện mới có thể khắc chứng. Đâu bằng hạnh nguyện ở quyển chót: Đem tâm tin sâu, trì tụng 10 đại nguyện vương. Trong một sát na, vãng sanh Cực Lạc, trụ ngôi Bất Thoái. Phàm phu mới phát tín tâm đã ngang nhiên vào thẳng. Thật là chí viên chí đốn không thể so sánh. Hạnh ngộ diệu kinh, nhân duyên chẳng nhỏ. Hạt châu vẫn trong chéo áo, khách tự nhọc nhằn. Dám khuyên các bậc cao lưu đồng tâm tín thọ.
Hỏi: Đời Tùy, Tăng Linh Cán tu Hoa Nghiêm quán, lâm chung thấy nước chan hòa, ngồi trên hoa sen lớn. Đã thẳng về Liên Tạng, đâu cần gặp Di Đà ?
Đáp: Hoa Tạng thế giới có 10 bất khả thuyết Phật sát vi trần số Hương Thủy Hải. Có 10 bất khả thuyết thế giới chủng an trụ. Mỗi thế giới chủng lại có bất khả thuyết thế giới. Tây phương An Lạc cũng ở trong đó. Kinh Thủ Lăng Nghiêm nói: "Trong tâm bay lên, kiêm phước kiêm tuệ lại có tịnh nguyện thì tự nhiên tâm khai, thấy 10 phương Tịnh Ðộ của chư Phật, tùy nguyện vãng sanh". Chỉ gần Di Đà tức tới Hoa Tạng. Trước có Thiện Tài sau có Long Thọ. Đường lối này ngàn thánh cùng đi. Không tuân lời Phật dạy, tự khốn khổ trong các đường rẽ, đúng là đáng thương.
Nay lấy việc gần để nêu tỏ. Đời Tống, đất Minh Châu, đạo nhân ở am tranh tu viên đốn giáo quán. Năm Càn Long thứ 3, tháng 4 ngày 17, lão chủ nhân đặt tiệc ăn mừng, từ biệt đồ chúng rằng: "Hoa Nghiêm thế giới đỗng triệt trạm minh. Rất hợp bản hoài. Nay ta đi đây". Bèn khiến đọc bài tán Di Đà :
"Vô biên sát hải, hải hàm không.
Hải không toàn chỉ liên hoa cung
Liên cung chu biến biến không hải
Không hải độc linh Di Đà dung.
A Di Đà Phật chẳng sanh diệt
Khó tìm khó nắm trăng đáy nước
Tuyệt phi lìa cú thân như thế
Như vậy cảm thông, như vậy nói.
Ta với Di Đà vốn không hai
Vọng giác thầm sanh hốt thành khác
Nếu mà quét sạch không còn bụi
Cha con đương nhẽ lại gặp nhau.
Thề tu ba phước, chăm sáu niệm
Thân miệng ý không một vết nhơ
Ta nay như thế niệm Di Đà
Chẳng thấy Di Đà vẫn không chán”.
Tán rồi theo chúng xướng danh hiệu Phật vài trăm câu. Phúng tụng Quán Kinh, đến chỗ thượng phẩm thượng sanh, bèn thâu niệm, ngồi mà thoát.
Đại thần họ Uông bình rằng:
“Đây là chính nhân Tịnh Ðộ
Đây là chính tín Hoa Nghiêm”.

Thiền Minh
04-07-2010, 23:44
Nam Mô A Di Đà Phật

Vậy cho T.Minh hỏi:

Khi các Bạn niệm "Nam Mô A Di Đà Phật" các bạn thấy gì?

-----------------------------------------
Tội Bất Trọng Bất Sanh Ta Bà
Ái Bất Đoạn Bất Sanh Tịnh Độ

Phước-Huệ-song-tu
12-07-2010, 18:40
Nam Mô A Di Đà Phật

Vậy cho T.Minh hỏi:

Khi các Bạn niệm "Nam Mô A Di Đà Phật" các bạn thấy gì?

-----------------------------------------
Tội Bất Trọng Bất Sanh Ta Bà
Ái Bất Đoạn Bất Sanh Tịnh Độ

A Di Đà Phật !

Đệ xin mạn phép trả lời huynh như sau:

- Khi niệm thành tiếng thì thấy mệt :D

- Khi niệm trong tâm thì thấy buồn ngủ ;))

Nên đệ nói rằng khi niệm Nam mô A Di Đà Phật cũng chẳng mong thấy gì !


Nam mô A Di Đà Phật !
Nam mô Hoan Hỷ Tạng Bồ Tát !

Thiền Minh
13-07-2010, 11:50
A Di Đà Phật !

Đệ xin mạn phép trả lời huynh như sau:

- Khi niệm thành tiếng thì thấy mệt :D

- Khi niệm trong tâm thì thấy buồn ngủ ;))

Nên đệ nói rằng khi niệm Nam mô A Di Đà Phật cũng chẳng mong thấy gì !


Nam mô A Di Đà Phật !
Nam mô Hoan Hỷ Tạng Bồ Tát !


Nam Mô A Di Đà Phật

-Khi niệm thành tiếng thì thấy mệt

- Khi niệm trong tâm thì thấy buồn ngủ

Nếu niệm như thế thì cả ngàn năm cũng không biết thành cái gì? Biết cái gì và chứng cái gì?


Khi niệm Nam Mô A Di Đà Phật bạn thấy gí?
Đề tài này có lẻ là quá khó trả lời đối với Phật Tử chúng ta. Phật Tử mỗi ngày đều niệm “Nam Mô A Di Đà Phật”, chính mình niệm mà khi hỏi thì cũng không biết là mình đang niệm cái gì, thấy được gì?
(Chữ thấy ở đây không có nghĩa là nhìn thấy, mà là cảm thấy, biết thấy…..)

Các Bạn hãy niệm:
Nam Mô A Di Đà Phật
Nam Mô A Di Đà Phật
Nam Mô A Di Đà Phật
(nhiều lần).

Bạn thấy gì khi niệm Nam Mô A Di Đà Phật ?


Nam Mô A Di Đà Phật
--------------------------------------------
Ái Bất Đoạn Bất Sanh Tịnh Độ

Diệu Diệu
19-07-2010, 16:32
Các bạn niệm Phật thấy gì ?
Còn DD niệm Phật thấy bản thân mình còn mắc lỗi nhiều quá , ngay khi đang ngồi viết những dòng này , thấy mình lỗi lớn , lỗi là còn chưa tập trung hết sức lực để sửa đổi bản thân, đang làm việc mà vẫn còn đi vào nhà Bông Sen chơi dong :D
DD niệm Phật thấy những gì mình đang hài lòng thành chưa hài lòng ,những gì mình đang không hài lòng thành hài lòng .
DD niệm Phật thấy khi mình no đủ ,yên ổn thì lơ là quán xét cảm giác để nó chạy lăng xăng , không quan tâm mình nói gì ,nghĩ gì có làm ảnh hưởng đến ai không ,chỉ khi bị đói và hoạ đến thì mới chịu quán xét cảm giác ,quan tâm đến lời nói ,hành động của mình .

DD niệm Phật thấy Phật ngày càng rời xa mình,mình ngày càng gần Phật
DD niệm Phật thấy háo hức vì không biết ngày mai mình sẽ còn thấy những điều gì khi niệm Phật .

Khi nào thấy được điều gì mới khi niệm Phật DD xin chia sẻ tiếp cùng các bạn, còn các bạn ,các bạn thấy gì khi niệm Phật ? Hãy chia sẻ với nhau để xem chúng ta có cùng thấy như nhau không nhé

ADIDA PHAT

Thiền Minh
20-07-2010, 00:40
Các bạn niệm Phật thấy gì ?
Còn DD niệm Phật thấy bản thân mình còn mắc lỗi nhiều quá , ngay khi đang ngồi viết những dòng này , thấy mình lỗi lớn , lỗi là còn chưa tập trung hết sức lực để sửa đổi bản thân, đang làm việc mà vẫn còn đi vào nhà Bông Sen chơi dong :D
DD niệm Phật thấy những gì mình đang hài lòng thành chưa hài lòng ,những gì mình đang không hài lòng thành hài lòng .
DD niệm Phật thấy khi mình no đủ ,yên ổn thì lơ là quán xét cảm giác để nó chạy lăng xăng , không quan tâm mình nói gì ,nghĩ gì có làm ảnh hưởng đến ai không ,chỉ khi bị đói và hoạ đến thì mới chịu quán xét cảm giác ,quan tâm đến lời nói ,hành động của mình .

DD niệm Phật thấy Phật ngày càng rời xa mình,mình ngày càng gần Phật
DD niệm Phật thấy háo hức vì không biết ngày mai mình sẽ còn thấy những điều gì khi niệm Phật .

Khi nào thấy được điều gì mới khi niệm Phật DD xin chia sẻ tiếp cùng các bạn, còn các bạn ,các bạn thấy gì khi niệm Phật ? Hãy chia sẻ với nhau để xem chúng ta có cùng thấy như nhau không nhé

ADIDA PHAT

Nam Mô A Di Đà Phật

Diệu Diệu ơi, tập trung lại một tí nha, nhớ giữ Tâm mình một chỗ, đừng để Sắc Trần lôi kéo Tâm mình nhiều quá, niệm Phật mà thấy như thế thì chưa phải là niệm Phật đâu.


Nam Mô A Di Đà Phật
-------------------------------------------
Ái Bất Đoạn Bất Sanh Tịnh Độ

Từ Hỉ
20-07-2010, 08:20
Nam Mô A Di Đà Phật

Vậy cho T.Minh hỏi:

Khi các Bạn niệm "Nam Mô A Di Đà Phật" các bạn thấy gì?

-----------------------------------------
Tội Bất Trọng Bất Sanh Ta Bà
Ái Bất Đoạn Bất Sanh Tịnh Độ
Hay chăng huynh Niệm Phật thấy gì???!!!
Cái câu "Tội bất trọng bất sinh Ta Bà..Ái bất đoạn bất sinh Tịnh Độ cũng nằm trong câu hỏi hả huynh"?@};-:-P.

Quảng Viên
20-07-2010, 10:14
Mình chả thấy gì cả [-([-( vì mình nhắm mắt khi niệm Phật.[-o<[-o<[-o<[-o<[-o<[-o<;;);;)

Maika_ps
21-07-2010, 09:06
:D A DI ĐÀ PHẬT!

Các đệ đệ này toàn đánh đố lại Thiền Minh không nhé! :D

@ Thiền Minh ơi! Nếu khi niệm Phật mà bắt mọi người phải thấy thì có lẽ sẽ thấy nhiều lắm đó.

Niệm Phật là Pháp giúp chúng sanh giải thoát, tịnh nghiệp... Tùy theo căn cơ mỗi chúng sanh tại mỗi thời điểm mà áp dụng Pháp niệm Phật để tịnh hóa điều gì? (Tất nhiên rốt ráo thì cũng là giải thoát).

Còn khi niệm Phật chúng ta tự tại an lạc thân tâm và chỉ biết đến câu niệm Phật thì đó cũng là một thành công trong hiện tại rồi. Niệm như thế nào, bao nhiêu chữ đều không quan trọng. Quan trọng là trong tâm có Phật hay không mà thôi.

A DI ĐÀ PHẬT!

Thiền Minh
21-07-2010, 23:06
Nam Mô A Di Đà Phật

“Khi niệm Phật bạn thấy gì?”
Sau một thời gian Thiền Minh thấy các bạn trả lời như sau
Khi niệm Phật thấy Thân Tâm an lạc, thấy người vui vẽ, mát mẽ......
Các bạn khi niệm Phật thấy được như vậy là tốt quá rồi, nhất là thấy Thân Tâm được an lạc.
Đừng có niệm Phật mà thấy sân si, ngã mạn, chấp trước nổi lên thì nguy.

Mỗi lần chúng ta niệm Phật là phải nhìn lại xem trong Tâm chúng ta đang nổi lên điều gì thì biết cách mà niệm Phật cho đúng.

T.Minh mỗi khi niệm Phật thấy Tự Tánh Di Đà hiển lộ. Tự Tánh Di Đà đó là
Chân Thành
Trang Nghiêm
Thanh Tịnh
Bình Đẳng
Chánh Giác
Từ Bi
Hỷ Xả

Vì khi niệm “Nam Mô A Di Đà Phật” là niệm tự tánh Di Đà của mình đó, chứ không phải niệm bằng miệng để gọi đức Phật A Di Đà đâu

‘‘Tự Tánh Di Đà, Duy Tâm Tịnh Độ’’, tức là Tịnh Độ nằm trong Tâm và Di Đà là Tự Tánh. Búp Sen kia đang nằm trong Tâm của mình. Mình phải làm cho nó lớn lên mỗi ngày bằng câu Phật hiệu. Chính Bông Sen đó sẽ làm cho Tịnh Độ được biểu hiện trong đời sống hàng ngày của mình để mình được thừa hưởng và để cho những người bạn đồng tu của mình được thừa hưởng. Bông Sen càng lớn chừng nào, thì cái Hỏa Lò càng nhỏ chừng đó (Hỏa Lò tức là địa ngục trong lòng mình )

Nếu Bạn có Niệm, có Định, có Tuệ, thì Tâm của Bạn sẽ mở rộng ra, Thế Giới Tịnh Độ sẽ biểu hiện và Bạn có thể ung dung tự tại để đi vào Thế Giới Cực Lạc trong giây phút hiện tại.

Niệm Phật mỗi ngày và thấy Tâm như thế cũng giống như mỗi bước chân chúng ta đang đi vào Thế Giới Tịnh Độ vậy.

Trong Kinh Niệm Phật Ba La Mật, Đức Phật dạy rằng: Muốn niệm Phật đúng pháp, và tự biết mình chắc chắn vãng sanh, thì người niệm Phật phải thấy được 10 thứ Tâm Thù Thắng sau đây:
1/Tín Tâm
2/Thâm Trọng Tâm
3/Hồi Hướng Phát Nguyện Tâm
4/Xỷ Ly Tâm
5/An Ổn Tâm
6/Đà Ra Ni Tâm
7/Hộ Giới Tâm
8/Ba La Mật Tâm
9/Bình Đẳng Tâm
10/Phổ Hiền Tâm

1-. Thế Nào Gọi Tín Tâm ?

Tín Tâm nghĩa là lòng tin chân thật, tha thiết, bền vững. Là nhân tố quyết định thành Phật, là nhân tố quyết định thâm nhập cảnh giới Đại-thừa. Bởi vì sao ? Vì lòng tin là Mẹ đẻ của tất cả công đức vô lậu, lòng tin là cửa ngõ nhiệm mầu đưa chúng sanh về nơi kho báu Phật Pháp. Cho nên, việc trưởng dưỡng Tín Căn vẫn là điều thiết yếu nhất trong hết thảy mọi môn tu.

Trước hết là phải đặt trọn lòng tin chân thật vào Lý Nhân Quả một cách sâu chắc, kiên cố, và không hề nảy sanh một ý tưởng hoặc một hành vi trái ngược với Lý Nhân Quả. Phải thấy hoạt dụng của Lý Nhân Quả dung thông ba đời, đó là Quá khứ, Hiện tại, Vị lai, rõ ràng như những đường chỉ, dọc ngang trên lòng bàn tay.

Tin rằng kiếp sống thế gian là Vô-thường, mạng người ngắn ngủi như hơi thở ra vào, tất cả các pháp hữu vi đều là huyễn hóa, không có chủ tể, niệm niệm sanh diệt không ngừng, từng sát-na biến hoại chẳng nghỉ, tất cả đều đưa tới khổ não, vô minh và trói buộc.

Tin rằng sáu nẻo luân hồi thật là nguy hiểm chướng nạn, sơ sẩy chỉ trong ý niệm cũng đủ đưa chúng sanh trầm luân cả nghìn muôn ức kiếp. Một lần sa lạc vào ba đường dữ thì không biết đến lúc nào mới thoát khỏi.

Tin rằng Phật Pháp chính là đạo giải thoát an vui, đạo của Trí-Tuệ, đạo của Từ-Bi, đạo diệt khổ, đạo cứu vớt chúng sanh chẳng chừa một hạng loại nào cả, đạo của Phật Tri Kiến, có đủ phương thuốc nhiệm mầu trừ diệt tất cả các thứ bịnh tật của chúng sanh. Tin rằng Tam-Bảo là chỗ về nương của muôn loài, là ngọn đèn phá tan mọi hắc ám, là con thuyền đưa chúng sanh qua thấu bờ bên kia.................

2-. Thế nào Gọi Là Thâm Trọng Tâm ?

Thâm Trọng Tâm nghĩa là đem tấm lòng sâu xa và cẩn trọng mà cảm mộ ân đức của Tam-Bảo, tưởng nhớ công lao của Cha Mẹ, Thiện-tri-thức và của hết thảy Chúng Sanh.........................

Người niệm Phật phải biết cảm mộ ân đức cao dày của Chánh Pháp, phải luôn luôn báo đáp ân đức ấy bằng cách đọc tụng kinh điển Đại-thừa và giảng nói cho kẻ khác, khuyên bảo mọi người quy y, Bố Thí, Trì Giới, Thiền Định. Khiến sao cho Chánh pháp được lưu hành rộng khắp nhân gian, ai nấy đều được hưởng dụng Cam Lồ vị.

Dù đã phát nguyện quy y Tam-Bảo, nhưng người trực tiếp khai sanh tánh mạng tuệ giác ở nơi ta, chính là Thiện-tri-thức, gồm có Thánh Tăng, Phàm Tăng, Sư Trưởng và các Bạn đồng tu, đồng học.

Thiện-tri-thức là cửa ngõ xu hướng Nhứt-thiết-trí, vì làm cho chúng sanh đi vào Như-Thật-Đạo.......................................

Kế đó, là ân đức của Cha Mẹ, chín tháng cưu mang, nhường khổ nằm ướt, nuốt đắng nhả ngọt, quần áo chăn màn, nuôi con khôn lớn, suốt đời tận tụy, đến chết chưa nguôi.

Và cuối cùng là ân đức của Chúng Sanh, cung ứng ẩm thực, y dược, tọa cụ, văn tự, tri kiến, bảo hộ ...

Do vậy, người niệm Phật phải lấy tâm chí sâu xa, cẩn trọng mà cảm mộ ân đức thiện-tri-thức, cha mẹ, chúng sanh v.v... Nhờ vậy mà từ bi dần dần nẩy nở, ngọn lửa trí tuệ từ từ bừng cháy, môn tu niệm Phật mới dễ dàng thành tựu.

Thiền Minh
21-07-2010, 23:11
3-. Thế Nào Gọi Là Hồi Hướng Phát Nguyện Tâm ?


Hồi Hướng Phát Nguyện Tâm nghĩa là dấy động cái tâm chí như thế nầy: Không riêng gì bản thân mà cấu xuất ly Ta-bà loạn trược, khổ não. Trái lại, phải nguyện vì hết thảy chúng sanh khắp ba cõi sáu đường mà cầu vãng sanh Cực-Lạc, chóng thành tựu Phật đạo để tế độ quần mê.



Tại sao vậy ? Vì muốn có cái quả đức siêu việt tối thượng thì phải phát khởi cái tâm chí quảng đại, dũng mãnh. Người Niệm Phật nếu đem cái tâm thái hời hợt, hẹp hòi, yếu hèn, chỉ riêng vì giải thoát bản thân, thì chẳng bao lâu sẽ chiêu cảm cái quả báo nhỏ bé, nông cạn, tầm thường, không xứng hợp với Bản-hoài chư Phật, chẳng tương ứng cùng Bản-nguyện vĩ đại Bi Trí Viên Mãn của Phật A-Di-Đà. Cho nên khó được tiếp dẫn về nơi cõi nước Tây-phương.


Lại nữa, người Niệm Phật còn phải đem tất cả công đức thực hành Sáu Ba-la-mật, Bốn Nhiếp-pháp, Bốn Vô-lượng-tâm hoặc Ba mươi bảy Phẩm-trợ-đạo ... mà hồi hướng khắp Anh Em, Cha Mẹ, bằng hữu, Chư Thiên, Chư Tiên, bốn loại chúng sanh kẻ oán người thân đều được an trụ trong hồng danh Nam-mô A-Di-Đà Phật.


4-. Thế Nào Gọi Là Xả Ly Tâm ?


Người Niệm Phật trong khi xưng niệm danh hiệu Nam-mô A-Di-Đà Phật, phải phát khởi cái Tâm thái lìa bỏ tất cả.



Sao gọi là lìa bỏ ? Lìa bỏ nghĩa là không trụ tướng mà niệm Phật, không nắm giữ mà niệm Phật, không tương ưng mà niệm Phật, không đối đãi mà niệm Phật, không chống trái mà niệm Phật, không cầu mong mà niệm Phật, không nhiễm duyên mà niệm Phật như thế gọi là lìa bỏ.


Người niệm Phật chỉ buộc tâm và ý vào danh hiệu Phật, chăm chú lắng nghe, mỗi câu rõ ràng, mỗi niệm phân minh. Quên cả thân, quên cả cảnh, quên cả cái ý thức tự biết Ta đang niệm Phật. Như thế mới gọi là lìa bỏ.


Lìa bỏ khổ, tập, diệt, đạo mà niệm Phật.
Lìa bỏ sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp mà niệm Phật.
Lìa bỏ bố thí, trì giới, nhẫn nhục, tinh tiến, thiền định, trí tuệ mà niệm Phật.
Lìa bỏ tín giải, hành chứng mà niệm Phật.
Lìa bỏ từ bi, hỷ xả mà niệm Phật.
Lìa bỏ không, vô thường, vô ngã mà niệm Phật.
Lìa bỏ bồ đề, niết bàn, giải thoát, giải thoát tri kiến, mà niệm Phật.
Lìa bỏ tất cả các pháp hữu vi, tất cả các pháp vô vi mà niệm Phật.
Lìa bỏ ngã và ngã sở.
Lìa bỏ luôn cả ý tưởng cầu mong vãng sanh, chí nguyện độ sanh, ý hướng thành Phật mà niệm Phật.


Niệm Phật với tâm Xả Ly như thế, mới được gọi là chân chánh niệm Phật


5-. Thế Nào Gọi Là An Ổn Tâm.


Người Niệm Phật trong khi xưng niệm danh hiệu Nam-mô A-Di-Đà Phật phải phát khởi tâm chí bất động, kiên cố, không thoát chuyển. Do đó gọi là An Ồn Tâm.


Mình an trụ nơi Bồ-đề-tâm, cũng phải giúp người khác an trụ Bồ-đề-tâm, nên tâm được an ổn. Mình rốt ráo, xa rời giận hờn tranh cãi, cũng phải khiến người khác nhẫn nhục nhu hòa nên tâm được an ổn. Mình buông bỏ pháp phàm phu điên đảo, cũng phải đưa người khác tới địa vị Thánh giả siêu việt nên tâm được an ổn. Mình siêng tu thiện căn vô lậu thú thướng Niết-bàn, cũng phải khiến người khác hủy diệt hết mạng lưới hữu lậu trói buộc, nên tâm được an ổn.


Mình đang sanh ra tại nhà Phật, cũng phải dẫn dắt người khác vượt thoát hố hầm dục lạc trở về bảo sở, nên tâm được an ổn. Mình thâm nhập pháp chân thật không tự tính, cũng nên giúp người khác chê chán huyễn tướng lầm mê, nên tâm được an ổn. Mình cảm ứng Trí-Tạng vô tận của Như-Lai, cũng khiến người khác thâm nhập Pháp Giới Bình Đẳng, nên tâm được an ổn.


Niệm Phật với tâm thái an ổn như vậy, mới gọi là chân chính niệm Phật.


6-. Thế Nào Gọi Là Đà-Ra-Ni Tâm ?


Người Niệm Phật phải phát khởi tâm chí nắm giữ tất cả các thiện pháp, đồng thời che lấp tất cả các ác pháp. Đó gọi là Đà-ra-ni Tâm. Như là:


Tín Tâm Đà-ra-ni, vì đặt trọn lòng tin thuần phác, trong suốt, nơi Bản-nguyện của đức Phật A-Di-Đà cùng sự hộ niệm của chư Phật ở mười phương.


Chánh Kiến Đà-ra-ni, vì đúng như thật quán sát khéo léo tất cả các pháp đang diễn biến trong tâm và ngoài thân.


Tư Duy Đà-ra-ni, vì thường xuyên thấu triệt thể tánh của tất cả các pháp sinh khởi trong từng sát-na hoại diệt.


Cảm Ứng Đà-ra-ni, vì luôn luôn thâm nhập tất cả bản nguyện chư Phật.


Hỷ Lạc Đà-ra-ni, vì an trụ nơi lực tiếp dẫn chư Phật và Thánh-chúng.


Tam Thế Đà-ra-ni, vì tự an nhiên giữa cảnh tượng của nhân quả tương tục trong ba đời, cũng như thông suốt nghĩa lý Phật pháp của Tam thế chư Phật.


Tam muội Đà-ra-ni, vì an trụ trong danh hiệu bất tư nghị nên nghe thấy điều phi pháp mà tâm chẳng loạn, sống nơi cảnh loạn trược mà không trôi lăn.


Niệm Phật với Đà-ra-ni như vậy, mới được gọi là chân chánh niệm Phật.

Thiền Minh
21-07-2010, 23:15
7-. Thế Nào Gọi Là Hộ Giới Tâm ?


Người Niệm Phật phải luôn luôn an trụ nơi giới luật, và hằng phát tâm hộ trì giới luật. Ấy là:


Giới chẳng bỏ Bồ-đề-tâm, chẳng quên Bồ-đề-nguyện.
Giới tự nhiên xa lìa các phép học của Thanh-văn, Duyên-giác không tham đắm Niết-bàn vắng lặng mà bỏ rơi chúng sanh.
Giới hân ngưỡng Đại-thừa, vui thích tu hành theo tất cả pháp học Bồ-tát-đạo.
Giới đem hết thảy thiện căn hồi hướng quả vị Chánh-Đẳng-Giác, mong cầu Phật-trí, Vô-sư-trí.
Giới nơi tất cả Phật pháp vô-sở-đắc.
Giới chẳng dính mắc tất cả thiện sự hữu vi.
Giới khiến cho diệu pháp được tồn tại lâu dài, làm cho hết thảy chúng sanh an trụ nơi Chánh Kiến.
Giới khéo léo tư duy tất cả hành nghiệp chúng sanh và khiến chúng sanh trưởng dưỡng ý hướng giải thoát.
Giới trang nghiêm tự tâm đồng thời trang nghiêm mười phương quốc độ của chư Phật.
Giới chư căn Luật nghi, như Tỳ-kheo giới, Bồ-Tát giới, Ngũ giới tại gia v.v...


Niệm Phật với tâm hộ trì các giới luật kể trên, mới được gọi là chân chánh niệm Phật.


8-. Thế Nào Gọi Là Ba-la-mật Tâm ?


Người niệm Phật phải phát động tâm chí tu trì những thứ Ba-la-mật sau đây:


Thí Ba-la-mật, vì xả bỏ tất cả sỡ hữu trong thân cũng như ngoài thân, không lẫn tiếc.
Giới Ba-la-mật, vì thanh tịnh các cõi Phật.
Nhẫn Ba-la-mật, vì an trụ nơi lực dụng của Bản-nguyện.
Tinh-tấn Ba-la-mật, vì tất cả chướng duyên chẳng có thể làm thối chuyển tín tâm.
Thiền-định Ba-la-mật, vì chuyên nhất nhớ tưởng một cõi Phật, một danh hiệu Phật.
Bát-nhã Ba-la-mật, vì đúng như thật mà quán sát tất cả tướng trạng và thể tánh của các pháp không rời nhau.


Tín Ba-la-mật, vì thường xuyên an trụ nơi Phật lực bất tư nghị.
Nguyện Ba-la-mật, vì đầy đủ những hạnh nguyện của Phổ-Hiền.
Lực Ba-la-mật, vì hân hoan thể hiện tất cả năng lực tự tại câu danh hiệu Nam mô A-Di-Đà Phật.
Pháp Ba-la-mật, vì sẵn sàng xả thân cho Chánh Pháp, cho Bồ-Tát đạo.
Niệm Phật với những thứ Ba-la-mật ấy, mới được gọi là chân chánh niệm Phật.


9-. Thế Nào Gọi Là Bình Đẳng Tâm ?


Người niệm Phật phải luôn luôn thực hiện tâm thái bình đẳng, không phân biệt, không ngăn ngại. Nghĩa là:


Tự -tha Bình-đẳng,vì luôn mở rộng tuệ nhãn để nhận hiểu mình và người đều bình đẳng trước lực nhiếp thọ của chư Phật, chư Bồ-Tát.
Chủng loại Bình-đẳng, vì thường quán sát mười phương thế giới các loại chúng sanh từ sắc thân, hình trạng, tướng mạo, tộc tánh, thọ lượng, tri kiến, ý hành, sở ý ... mà không khởi tâm phân biệt, đối đãi, ái thủ hoặc yếm hoạn.
Chúng sanh giới Bình-đẳng, vì liên tục mở bày pháp giới trí trụ vô động tế, mà tự tại giữa những huyễn hóa biến dị của các loại hữu tình nơi ba cõi thế gian.
Pháp giới Bình-đẳng, vì thường xuyên an trụ nơi vô tướng khép vào pháp tướng, không móng khởi tâm sợ sệt trước thời gian vô cùng, không gian vô tận. Tự tại giữa một sát na như vô lượng vô biên đại kiếp. An nhiên giữa các cực vi đầu sợi lông, cũng như du hí mười phương trần sát hằng hà sa các quốc độ.
Không tánh Bình-đẳng, vì luôn luôn ức niệm mình được sản sanh từ nhà Như-Lai, được Tự Tánh Thanh Tịnh Tạng, thấy rõ nhất thiết pháp Không, đắc Hư Không Hạnh vô ngại, giải ngộ và cảm ứng Tánh Không Bình Đẳng nơi hết thảy tứ sanh cửu hữu.
Phật độ Bình-đẳng, vì hằng quán tưởng các cõi Thường-Tịch-Quang, Thật-Báo Trang-Nghiêm, hoặc Phương-Tiện Hữu-Dư v.v... đều không ngăn ngại nhau, không riêng khác, tuy an lập Hoa-Tạng Thế-Giới Hải mà chẳng rời Tự Tâm, Thật Tế Trụ Địa vô phương sở, vô trụ xứ ... tùy theo tâm lượng và sở nguyện của chúng sanh mà hiển hiện. Như hoa đốm, như tiếng vang, như bọt sóng, như bóng nước, như cầu vồng, như huyễn nhân kể chuyện mộng.
Tín tâm Bình-đẳng, vì tín tâm vốn khởi nguyên từ Bát-nhã đức, từ Trí-tạng quảng đại ,từ Phổ-nhãn thanh tịnh thông suốt cả ba đời, nên được thu nhiếp trong Bản-nguyện vô lượng đức, vô biên lực dụng của chư Phật.


Niệm Phật với những tâm bình đẳng nêu trên, mới được gọi là chân chánh niệm Phật.

Thiền Minh
21-07-2010, 23:17
10-. Thế Nào Gọi Là Phổ Hiền Tâm ?


Phổ nghĩa là không bỏ rơi chúng sanh, Hiền nghĩa là chẳng xa cách quả vị Chánh-Đẳng-Giác.



Phổ Hiền Tâm là tâm rộng lớn như hư không, luôn mong cầu độ thoát hết thảy chúng sanh.


Tâm vô biên như pháp tánh luôn hân ngưỡng, thừa sự và cúng dường chư Phật.
Tâm vô lượng, thọ trì tất cả Phật pháp chẳng quên mất.
Tâm vô hạn vì được Phật lực hộ trì nên chẳng bỏ Bồ-đề-hạnh.
Tâm thí xả hết thảy, vì sẵn sàng buông lìa tất cả sở hữu, dẫu là pháp vô sở đắc. Tâm nghĩ nhớ đạo Nhứt-thiết-trí trước hết, vì ham thích mong cầu tất cả Phật pháp.
Tâm vô tận công đức trang nghiêm vì học hỏi tất cả hạnh nguyện Bồ-Tát.
Tâm kiên cố như kim-cang vì tất cả bạch tịnh pháp đều chảy vào.
Tâm như Tu-di sơn vì tất cả ác ngôn đều nhẫn thọ.
Tâm Bát-nhã ba-la-mật cứu cánh, vì khéo quán sát tất cả pháp vô sở hữu.
Tâm đại hùng, đại lực để niệm Phật bất thối chuyển.
Tâm đại uy nghi vô tận công đức trang nghiêm, vì tùy thuận bản nguyện lực.
Tâm vô cấu nhiễm thường thanh tịnh Phật quốc độ để thành tựu Vô-thượng Bồ-đề.
Tâm tinh tấnnhư tượng vương khéo điều phục dã thú, để sớm viên mãn hạnh nguyện Phổ-Hiền.


Người niệm Phật siêng năng trưởng dưỡng Phổ-Hiền tâm như vậy, mới được gọi là niệm Phật chân chánh, thường được chư Phật hộ niệm, hiện đời luôn thấy Phật cùng y báo trang nghiêm của cõi Cực-Lạc.

Xem chi tiết Kinh Niệm Phật Ba La Mật tại:
http://www.thuvienhoasen.org/u-knpblm-00.htm


Nam Mô A Di Đà Phật
-----------------------------------------
Ái Bất Đoạn Bất Sanh Tịnh Độ

Tịnh Lộc
22-07-2010, 10:36
Topic rôm rả quá,ngồi xem thôi :D .

Duyên Sinh
22-07-2010, 11:11
Thiền Minh ơi....Rất đạm chất ngôn ngữ Phật Giáo nhưng sao nó cứ xa xa khó tiếp cận quá!Đọc không trôi được!:D:-?~x(

Maika_ps
22-07-2010, 12:28
Cám ơn Thiền Minh nhiều! Sách hay và khá khúc chiết.

Tất cả đều gói gọn trong 4 chữ "A DI ĐÀ PHẬT"

Diệu Diệu
22-07-2010, 14:04
Thiền Minh chắc phải mất nhiều thời gian để viết bài này nhỉ , cám ơn TM lắm
Cả nhà mình nếu ai không hiểu cứ đọc đi đọc lại từng chữ một, đọc và liên tưởng ,cứ như vậy sẽ dần hiểu một chút ,DD cũng đang đọc đi đọc lại :D :D
Nhưng để hiểu rõ nhất thì mọi người hãy niệm ngay ADIDA PHAT một cách ...như TM đã hướng dẫn .
Còn muốn hiểu đến mức.... không giải thích được thì có lẽ nên bắt tay vào làm ngay một việc lành.... nhiều việc lành ....cho con người và vạn vật xung quanh ,thử xem sao...

Phước-Huệ-song-tu
22-07-2010, 21:06
Nam Mô A Di Đà Phật

-Khi niệm thành tiếng thì thấy mệt

- Khi niệm trong tâm thì thấy buồn ngủ

Nếu niệm như thế thì cả ngàn năm cũng không biết thành cái gì? Biết cái gì và chứng cái gì?

A Di Đà Phật ! Không cần biết cái gì và không cần chứng cái gì ! Vì cả ngàn năm sau, không ai cần quan tâm đến, chỉ cần biết hôm nay, chúng ta đã vãng sanh. Và đệ chỉ biết 4 chữ A Di Đà Phật mà thôi !

Có nhiều vấn đề chúng ta cần tranh luận để khai mở trí tuệ nhưng topic này cũng đã quá đủ để tranh luận rồi. Chúng ta dành nhiều thời gian cho những topic trợ niệm nhé !

Nam mô A Di Đà Phật !

Thiền Minh
23-07-2010, 03:34
Thiền Minh ơi....Rất đạm chất ngôn ngữ Phật Giáo nhưng sao nó cứ xa xa khó tiếp cận quá!Đọc không trôi được!:D:-?~x(

Nam Mô A Di Đà Phật

Cõi Tây Phương rất xa và rất khó để được Vãng Sanh về đó, không phải dễ như mọi người vẫn nghĩ.

Đọc Kinh mà cảm thấy không trôi được là cần xem lại Tâm mình.

Niệm Phật mà không thấy gì thì xin đọc lại Kinh Niệm Phật Ba La Mật

Xem chi tiết Kinh Niệm Phật Ba La Mật tại:
http://www.thuvienhoasen.org/u-knpblm-00.htm

Nam Mô A Di Đà Phật
Nam Mô Hoan Hỷ Tạng Bồ Tát

Phước-Huệ-song-tu
23-07-2010, 10:31
Nam Mô A Di Đà Phật

Cõi Tây Phương rất xa và rất khó để được Vãng Sanh về đó, không phải dễ như mọi người vẫn nghĩ.

Đọc Kinh mà cảm thấy không trôi được là cần xem lại Tâm mình.

Niệm Phật mà không thấy gì thì xin đọc lại Kinh Niệm Phật Ba La Mật

Xem chi tiết Kinh Niệm Phật Ba La Mật tại:
http://www.thuvienhoasen.org/u-knpblm-00.htm

Nam Mô A Di Đà Phật
Nam Mô Hoan Hỷ Tạng Bồ Tát

A Di Đà Phật ! Huynh ơi !

- Cõi Tây phương Cực Lạc là xa hay gần, dễ vãng sanh hay khó vãng sanh đề do Tâm ta mà thôi. Trong ngũ Tín của Tịnh Độ, phải tin vào chính bản thân mình nhờ vào oai đức hồng danh A Di Đà Phật mà chắc chắc được vãng sanh (đó là nhân) ắt sẽ trổ quả vãng sanh đúng không huynh ! Cõi Tịnh Độ là một phương tiện tiếp dẫn chúng sanh liễu thoát sinh tử và câu A Di Đà Phật cũng không ngoài hàm ý đó. Do vậy, huynh phải củng cố niềm tin cho quý Liên hữu để họ niệm Phật mà chắc được vãng sanh huynh nhé !

- Còn vấn đề đọc kinh cảm thấy không trôi chảy cũng không có vấn đề gì cả. Vì nghiệp chướng sâu dày nên kinh văn của chư Phật khó mà dung nhiếp, đó là chuyện thường tình. Nhưng kinh văn cũng chỉ là một phương tiện "khai thị chúng sanh ngộ nhập tri kiến Phật" mà thôi. Hơn nữa, trong tam niệm (niệm Phật, niệm Pháp, niệm Tăng) thì niệm Phật đứng hàng đầu. Và như Pháp sư Tịnh Không đã nói, câu Phật hiệu A Di Đà là một chìa khóa vạn năng giúp chúng ta mở toan tất cả 83.999 cánh cửa còn lại của giáo pháp đức Thế Tôn. Cho nên, chấp trì một câu A Di Đà Phật cũng là đủ rồi, vì với sở học về Phật pháp thông đạt như huynh cũng hiểu được 4 chữ hồng danh ấy có ý nghĩa thâm ý thế nào, đúng không huynh !?

- Đệ rất cảm niệm công đức của huynh vì đã phát tâm ấn tống đĩa kinh niệm Phật Ba-la-mật, đệ nghe rồi mà cảm thấy bản thân mình còn rất vô minh. Trong đó, đệ rất khắc cốt ghi tâm những lời dạy của Mẹ Phổ Hiền đã giảng thuyết cho bà Vy-đề-hy về hồng danh Phật hiệu. Và kinh niệm Phật Ba-la-mật nói riêng, tam kinh hay ngũ kinh Tịnh Độ nói chung, đều không ngoài mục đích giúp chúng ta củng cố tam tư lương Tín - Hạnh - Nguyện mà chắc chắn được vãng sanh về cõi An Dưỡng của Phật-đà. Cho nên, về lý và sự niệm Phật, nếu huynh muốn thấy gì, biết gì và chứng đắc gì.... đệ cũng tùy hỷ, vì đệ biết rằng căn tánh của huynh lanh lẹ, cảm khái được sâu xa giáo lý đại thừa trong câu Phật hiệu. Nhưng với những người phước mỏng nghiệp dày như đệ đây, chỉ mong mà chân thật niệm Phật, cầu sanh Tịnh Độ mà thôi.

Mỗi người có mỗi căn cơ, có mỗi duyên phần khai ngộ khác nhau nên sẽ có sự chiêu cảm về Phật pháp khác nhau. Huynh ngộ Phật pháp không giống đệ, đệ ngộ cũng không giống huynh, và mọi người ngộ cũng tùy vào hoàn cảnh, thời tiết nên cũng không giống nhau. Cũng vì lẽ đó, đệ mong rằng huynh sẽ quán xét rõ hơn về căn cơ của mỗi chúng sanh mà ban bố cho họ một bài giáo pháp thích hợp !

Vài lời tâm sự của đệ kính gửi đến huynh, mong rằng huynh sẽ hiểu được tâm ý của đệ. Nếu có gì mạo phạm, kính mong huynh hoan hỷ bỏ qua cho đệ, huynh nhé !

VẠN PHÁP DUY TÂM - BÌNH THƯỜNG TÂM THỊ ĐẠO

Nam mô A Di Đà Phật !

Maika_ps
23-07-2010, 10:44
A DI ĐÀ PHẬT!

Căn tánh chỉ tự tôn.

Lui về câu niệm Phật!

Thức tự tánh Di Đà

Đồng vãng sanh Tịnh Độ!

A DI ĐÀ PHẬT!

Thiền Minh
26-07-2010, 13:59
Nam Mô A Di Đà Phật

Nam Mô A Di Đà Phật

Nam Mô A Di Đà Phật